LOVE FOREVER

Go to content

Main menu

Uyen Thuy Lam - Poetry

UYÊN THÚY LÂM - The Poet


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



SÂN GA TIỄN BIỆT
                                 
(Họa nguyên văn bài thơ Kiếp Phù Sinh của Thi Sĩ Hoa Văn)

Còn có đêm này thôi anh nhé !
Giây phút rời tay đã đến rồi
Vẳng tiếng còi tàu xa vọng lại
Tiếng buồn át hẳn tiếng mưa rơi .

Một mùa yêu dấu vừa qua hết
Đỏ thắm sân trường xác phượng tan
Dáng anh xin khắc vào tâm thức
Giữ đến ngày sau dẫu mộng tàn .

Dù biết mình không chung lối về
Nghe lòng thảng thốt lúc anh đi
Tình em gửi trọn theo phương ấy
Nước mắt rơi mau , giữ được gì ?!

Còn có phút này thôi anh nhé !
Vàng vọt sân ga mấy dặm sầu

Bến đỗ , người đi người đứng đó
Duyên mình xin ước hẹn ngày sau .


UYÊN THÚY LÂM
( Boston 2010 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


Thanh Sắc Mùa Thu

Họa đáp bài thơ Vết Buồn - Tố Anh

Chiều buông đỉnh núi nhạt mầu mây
Vầng tím hoàng hôn lúc cuối
ngày
Lắng tiếng chim gọi bầy dai
dẳng
Lao xao vàng bóng lá quanh
đây.

Sang thu ngàn lá đã hanh
khô
Lá nhẹ nhàng theo sắc hư

Cuốn theo gió rơi quanh đồi
cỏ
Hiu hắt rừng thu lạnh nấm
mồ.

Nhìn xuống triền sông con nước
trôi
Nước lắng phù sa dâng hiến
đời
Mai nầy nước có trôi vế
biển
Hạt phù sa giã biệt trùng
khơi.

Trời đất mang mang lúc chớm
thu
Lắng tiếng đàn xưa bóng nguyệt
mờ
Nhã nhạc bên lầu đèn khêu
ngọn
Nhớ người tay ngọc chuốt so
dây.

UYÊN THÚY LÂM

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


LỐI THU XƯA

Anh thương nhớ thật lòng anh có biết
Chẳng phải bao giờ em cũng được sẽ chia
Bởi anh xa , mùa thu chưa về kịp
Trời phương em man mác nỗi chia lìa .

Tháng chín bây giờ dài lắm những cơn mưa
Ngày vẫn trôi thu vàng rồi sẽ đến
Ướt lòng đơn trùng trùng mưa kỷ niệm
Anh nhớ cho lời hẹn lúc giao mùa .

Chăn tuy ấm vẫn đơn côi đêm gió lộng
Từng đêm sâu vọng tưởng ánh trăng vàng
Gió vun vút thổi tràn xua cơn mộng
Bình minh rồi xao động bóng trăng tan .

Em vẹn nguyên một tình yêu nồng cháy
Yêu vô cùng như thuở mới trao hôn
Anh phiêu bạt nơi đầu sông cuối bãi
Có nghe lời nhau vẳng trong gió thu dồn?

Gió sẽ chuyển đến anh niềm nhung nhớ
Chút mây xa tươi sắc nắng quan hà
Mai anh về , trăng thu vằng vặc tỏ
Bên đời nhau ngày tháng mãi đơm hoa .


UYÊN THÚY LÂM

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


LỜI MẸ QUÊ NHÀ

Bao lâu rồi mẹ còn đây cô quạnh
Giữa thôn làng xa khuất tháng năm qua
Ngày nắng hạ đến chiều đông mưa lạnh
Lủi thủi một mình mẹ nhớ về xa .

Mùa xuân đó mẹ chờ bên bếp lửa
Nồi bánh chưng dành đón con xa quê
Thời chinh chiến mãi núi rừng gian khổ
Con ra đi tan binh lửa con về .

Rồi mẹ đợi, đợi hoài sau trận chiến
Phố tan hoang nhà trống vườn điêu tàn
Con trai mẹ ngã xuống ngày binh biến
Con không về đau đất mẹ lầm than !

Ngày tháng trải dài trên thân cô độc
Rồi sẽ gặp con cuối nẻo đường trần
Con thay mẹ dâng đời cho Tổ Quốc
Máu con chan hòa trên đất Tổ nghìn năm...

Lây lất sống từ khi con xa khuất
Non nước điêu tàn , sông cạn đồng khô
Bọn mãi quốc đâu biết gì đớn nhục
Ác với dân lành mà hèn hạ vong nô .

Con còn đâu để mẹ già trông ngóng
Đất nuớc mình vẫn thống khổ nơi nơi
Bao tháng năm mẹ một mình một bóng
Khóc quê nhà và khóc lá xanh rơi !...


UYÊN THÚY LÂM

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


Bài Xướng của  VH Thương Anh

    
ĐỜI CÒN U MÊ

     Tôi như chú tiểu bên chùa
Âm thầm quét lá mấy mùa thu
qua
     Nhủ lòng nghiệt ngã lánh
xa
Nhưng tâm chưa tịnh vẫn tha thiết
đời.
    Khép mình trong một góc
trời
Mong ngày nào đó thuộc lời kệ,
kinh
    Xóa mờ nhân thế tội
tình
Và quỳ xuống tóc quên hình ảnh
xưa
    Nhưng đời tôi đó vẫn
chưa
Đam mê u tối có thừa trong
tâm
    Nên tôi cứ mãi âm
thầm
Làm chú tiểu quét bao năm lá
vàng.

                      
Thương Anh

HUẾ ƠI !
( Kính họa đáp bài Đời Còn U Mê cùa Thương Anh )

Mùa thu em bước lên
chùa
Vọng ngân chuông khánh gió vừa thoảng
qua
Bên anh dâng lễ chùa
xa
Trong niềm u tịch suy ra nghĩa
đời.

Tháng năm lận đận bên
trời
Chưa nguôi thương nhớ một thời đế
kinh
Hương Giang sông nước hữu
tình
Câu hò mái đẩy , Hương Bình chốn
xưa.

Tràng Tiền về gặp người
chưa?
Nón bài thơ, áo trắng mùa tĩnh
tâm
Sen đại nội ngát hương
thầm
Thương hoài xứ Huế ngàn năm mộng
vàng .

UYÊN THÚY LÂM
( Boston , Thu 2010 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


XIN CHÀO VÌ SAO SÁNG
(Kính tặng VH Thương Anh, Tân Hội Trưởng
Hội Văn Nghệ Tự Do)

Vườn nhà vừa ánh một vì sao,
Xin cất cao tay để đón chào.
Ly rượu kề môi chờ lúc uống,
Bầu thơ cặp nách đợi khi trao.
Hoa lòng chợt nhú khoe muôn sắc,
Lối mộng đà vương đượm vạn màu.
Một bản tình ca đang trổi giọng,
Đưa duyên Văn Nghệ đến ngàn sau…

Nguyên Bông,
02/17/2011.

CHÚC MỪNG HỘI TRƯỞNG HỘI VNTD
Họa đáp thơ V H Nguyên Bông
Như vì tinh tú giữa ngàn sao
Bừng sáng từ đây, cất tiếng chào
Lồng lộng Thơ Văn tươi đẹp gửi
Mỹ miều Nhạc Họa nét duyên trao
Vườn xuân lộng lẫy hoa trăm sắc
Văn Nghệ Tự Do thắm vạn màu
Tân Hội Trưởng tay chèo vững nhé !
Đưa thuyền lướt sóng đến ngày sau .
UYÊN THÚY LÂM
( 02 / 17 / 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


VUI ĐÓN XUÂN THANH BÌNH

Họa thơ Ngô Trưởng Tiến

Rồi đất nước mình sẽ chấn hưng
Quê hương vang khúc hát ca mừng
Bốn phương hồng , cúc , mai vàng trổ
Tám hướng lụa là áo diện chưng
Đốt nén hương trầm dâng Tổ Quốc
Xóa thời binh lửa lệ còn rưng...
Đàn con Âu Lạc từ trăm hướng
Xuân thắm đoàn viên đẹp quá chừng .


                                        
UYÊN THÚY LÂM
                                    
(Boston Jan / 25 / 2011)
Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



NỐT NHẠC ĐỂ YÊN TRONG TIM
Kính tặng Nhạc sĩ Niên trưởng LMST
*****
Vĩnh viễn duy trì nốt nhạc yêu
Để yên trong tim người nghệ sĩ
Sáu mươi năm anh không ngừng nghỉ
Viết nhạc và đàn lên ngân vang
Đời muôn vàn cung bậc thênh thang
Nhạc tấu khúc tưởng trăng ngàn, gió núi
Vang tiếng sóng nơi biển xa vời vợi
Lúc mơ màng yên ả sắc trời thu
Anh gừi cho người êm ái lời ru
Gởi tặng đời âm thanh trầm bổng
Bằng bát âm, gió lướt chiều xao động
Với ngũ cung, điệu trầm thống mơ màng
Anh ký âm, chiều lắng xuống miên man
Từng giọt rớt trên phím đàn nhân thế...
Người cất giọng hát bài ca thế hệ
Cũng từ cung trầm bổng anh ghi
Bước đẹp Tango đôi lứa xuân thì
Anh đã viết trong mùa Thu lá đổ
Rồi trong nắng chiều Xuân hoa nở rộ
Bài xuân-ca chan chứa tình người
Người Chiến Sĩ Can Trường thầm nhớ thương ai
Viết bài
Xuân Tha Hương Nhớ Xuân Sơn Cước
Yến Xuân Hợp Đàn chim én về mấy lượt
Chiến trường xa dấu binh lửa miệt mài
Ngày Em Đôi Tám Trăng Tròn với mắt nai
Cô Bé (vẫn) Buồn Thiu giữa mùa xuân diễm tuyệt
Anh mơ về em dấu yêu tha thiết
Trao em ước nguyền hôn phối trăm năm
Em sáng tươi như ánh trăng rằm
Sóng bước bên đời nhau tình yêu miên viễn
Cứ Mỗi Độ Noel Về, Giáng Sinh Huyền Diệu
Nhạc anh viết về bếp lửa nhà ai
Người chốn xa có nhớ Liễu Chương Đài
Khi trở lại biết còn người năm cũ ?...
Mùa Hạ đến mưa sân trường lá rũ
Tiếng ve sầu trên cành phượng chao nghiêng
Nhạc thay cho lời lưu bút triền miên
Giữ lại tuổi hoa niên đang vụt mất
Chiều Mưa Sầu Nhớ Bạn Vàng xa tắp
Về Mang Hoa Tặng Em , em đã về đâu !
Còn thấy chăng
Hoàng Hôn Trên Biển Sầu
Sau hè đó người đi không trở lại
Còn đâu những bước chân qua , xa mãi
Ai tìm về lối cũ phủ rêu xanh
Vẳng tiếng chim ríu rít trên cành
Lớp tiếp lớp đã tạ từ lần cuối ...
Thời chinh chiến phận người như mây nổi
Nhạc theo người trôi dạt đến trăm phương
Nhớ tìm nhau chăng trong giấc miên trường
Đến
Bên Kia Bờ Đại Dương sóng vỗ...
Tàn cuộc chiến thuyền nhân lìa cố thổ
Nhạc ly hương nhỏ lệ phím tơ sầu
Năm tháng dần trôi nhuộm bạc mái đầu
Người Nhạc sĩ vẫn nặng lòng non nước
Vẫn viết bài ca cho người tiếp bước
Thương quê hương bên kia nửa địa cầu
Viết ân cần cho thế hệ mai sau
Sức Mạnh Thanh Niên hãy hướng về Tổ Quốc
Quê Hương Ngày Về , Cứu Dân Cứu Nước
Tiếng Sáo Đêm Khuya
vang vọng trăm phương
Nhớ thương sao
Người Chiến Sĩ Can Trướng
Trận hải chiến bi hùng năm nào
Hoàng Hôn Trên Biển..

                Anh đã nói :

" Sáu mươi năm tôi không ngừng viết nhạc
Yêu đời , yêu người , yêu quê mẹ , yêu em
Nốt nhạc yêu xin giữ mãi trong tim ..."
Nốt nhạc ấy sẽ giữ chúng ta chung bước
Để còn thấy Đường Việt Nam tươi tốt
Để mai về cùng xây dựng lại Quê hương

                Đã bao năm :

Anh gửi lời thơ ,ý nhạc đến trăm phương
Để bằng hữu xa gần cùng thưởng thức
Tôi mừng anh đã mới vừa bình phục
Xin vì đời , anh hãy viết tiếp bản Trường ca
Quê hương dấu yêu mãi mãi ngọc ngà ...
Nói sao hết ,
Ôi,Tự Do lời muôn thuở !
Và nốt nhạc trong tim yêu thương anh đã có
Vì đời vì người
Xin anh hãy ghi lòng
Gìn giữ mãi đến trăm năm...

UYÊN THÚY LÂM
Boston Nov / 2010

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


Bài Xướng
XUÂN VỀ TRÊN ÁO PHÙ VÂN

Nụ cười xa nụ cười gần
Xuân về trên áo phù vân cuộc
đời
Nghe lòng bỗng nhớ xa
xôi
Nghe đìu hiu bỗng bùi ngùi dậm
xa
Nghĩ đường xanh nhỏ chân
qua
Nghĩ về ta vẫn nọ ta nọ
người
Ta đi dưới ánh mặt
trời
Và hiên ngang bước niềm vui nỗi
buồn
Thà rằng ôm cái cô
đơn
Còn hơn nặng một tâm hồn đá
trơ
Tháng ngày mộng cũng mơ

Rong rêu phủ kín nỗi chờ niềm
mong
Sông chia nước ngả đôi
dòng
Thiết tha cũng một có không ngọn
ngành
Cái đi cái đến vô
tình
Cái nguyên thủy một hành trình tuổi
tên
Vui người một nỗi sầu
riêng
Câu thơ trắng vẫn còn nguyên trắng
lời
Gặp nhau hoan hỉ tiếng
cười
Ơn sâu nghĩa nặng trả đời một
khi

HOA VĂN
Xuân 2011


ƯỚC VỌNG MÙA XUÂN ĐOÀN VIÊN
Họa đáp thơ Niên trưởng Hoa Văn
Sau phân ly sẽ được
gần
Sẽ mang về nụ tầm xuân tặng
đời
Từ ngày binh lửa xa
xôi
Bao nhiêu nước cuốn qua rồi bãi
xa
Nhớ sao từng dấu chân
qua
Mơ về lại thuở còn ta bên
người
Hướng dương chờ ánh mặt
trời
Vầng chiêu dương rạng ngời vui , xóa
buồn
Thương em mòn mõi cô
đơn
Qua bao gian khổ vẫn bền lòng
trơ
Chân trời xa thẳm mịt
mờ
Vẫn người năm cũ đêm chờ ngày
mong
Bên bồi bên lỡ chia
dòng
Theo con nước đổ về sông trăm
ngành
Dù bao năm tháng vô
tình
Bài 12Yêu người khắc nguyện bóng hình, tuổi
tên
Giữ bền lòng một niềm
riêng
Buổi trùng phùng sẽ còn nguyên vẹn
lời
Cho nhau ánh mắt , nụ
cười
Đáp lời vàng đá , ơn người một
khi ...


UYÊN THÚY LÂM
( Xuân 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



Bài thơ Xướng
VẪN ĐẾM LÁ THU
Cứ mỗi thu về gieo nỗi
nhớ
Rừng thu cất tiếng gọi mưa
qua
Lá thu rũ bóng thềm quên
lãng
Nhỏ giọt sầu vương rõ mái
nhà .
Thì cũng như em mùa thu
ấy
Khắp nẻo non sông ngập bóng
thù
Tìm em biền biệt vô âm
tín
Để suốt miên trường đếm lá
thu .

NGƯỜI XỨ VẠN
***
Bài Thơ Họa đáp
LẠC DẤU CHÂN TÌM
Từng mùa thu đến thêm thương
nhớ
Cuối nẻo ưu phiền mây trắng
qua
Cố nhân đâu đã vào quên
lãng
Rét buốt lòng đau vận nước
nhà !
Duyên tình thắm đượm mùa xuân
ấy
Đã phải ly tan bởi giặc
thù
Nửa đời xa biệt vô âm
tín
Hẹn riêng lòng : tình vẫn thiên
thu.

UYÊN THÚY LÂM

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




Bài Xướng :
Lốc Xoáy
Cuộc đời sao quá phù du!
Có đó mất đó, âm u, não
lòng
Sóng thần tàn phá chưa
xong
Lốc xoáy tới tắp, thủy hồng tràn
lan
Từ tiểu bang tới tiểu
bang
Nhà tan cửa nát lang thang chợ
đời
Tìm gì giữa đống gạch
rơi?
Bao năm xây dựng, tả tơi một
giờ
Đẩy xe em đẩy ơ
hờ
Trầm tư đi giữa hoang sơ lạnh
buồn
Về đâu gan ruột héo
hon?
Bên sông tiếng quạ vẫn còn vọng
sang
Về đâu trời đất mang
mang?
Không không có có giữa tang thương
đời.
Vinh Hồ
25/5/11

Bài họa đáp

SAU CƠN LỐC XOÁY

Kính họa đáp thơ V H Vinh Hồ

Bên trời mây trắng phiêu
du
Cõi người còn mất sao u ẩn
lòng
Một đời gầy dựng nào
xong
Bão cuồng , gió giật , cơn hồng thủy
lan
Vô vàn người các tiểu
bang
Miền Trung Mỹ chịu lầm than giữa
đời
Kinh hoàng cây đổ nhà
rơi
Đi tìm em , biết tìm nơi đâu
giờ ?
Còn nhau chăng , giấc mộng
hờ
Hổn mang trời đất , xác xơ lặng
buồn
Cõi lòng tan nát héo
hon
Biết về đâu nữa , đêm còn chưa
sang !
Lạnh đầy trời đất mênh
mang
Phận người bèo bọt lắm tang thương
đời.

UYÊN THÚY LÂM
26/5/2011

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




TÌNH NGƯỜI CÔ PHỤ
Anh yêu dấu vì sao mình đơn lẻ
Ba mươi năm rồi chẳng được gần nhau ?
Sau hè đó trong sân ga lặng lẽ
Lệ tuôn tràn từ biệt , hẹn mùa sau .

Từ giã phố phường khoác áo chiến binh
Đêm từng đêm đợi thư anh mòn mỏi
Anh ra đi cho đất nước yên bình .

Tin chiến trận đêm ngày loang máu lửa
Anh miệt mài nơi núi thẳm rừng sâu
Chiều hành quân qua lưng đồi tre nứa
Nhớ thắt lòng đôi mắt lệ hoen sầu .

Tàn cuộc chiến tìm anh đâu thấy bóng
Không còn quê xưa , tan tác thị thành
Suối Máu , Hàm Tân , Cổng Trời ...đồng vọng
Tin anh biệt ngàn núi đỏ rừng xanh ?!
Em trở về bến sông xưa cô quạnh
Nhớ thương sao áo trận bạc xuân nào
Sân trường cũ gốc điệp tàn thu lạnh
Mãi nghe lòng quặn thắt nỗi niềm đau.
Em vẫn chờ ba mươi năm cô lẻ
Thu sang đông mấy độ tóc phai tàn
Cuộc phù sinh còn ghi lời ước thệ
Giữ tình anh đi trọn kiếp nhân gian !
UYÊN THÚY LÂM
( May 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




Bài Thơ Tháng Sáu ( Bài 1 )

Anh viết cho em bài thơ tháng sáu
Để nhớ về nhau ... đến bạc đầu
Mùa của hoa phượng đỏ au trường lớp
Ngày của chia tay ... mối tình đầu !

Anh nhớ ngày xưa, ngày xưa tháng sáu !
Mình đã yêu nhau ... khóc gục đầu
Thôi nhé chia tay, tình dẫu chưa dứt
Một giọt mưa rơi ... hay lệ sầu ?

Anh gởi cho em, buồn ơi ! tháng sáu
Hãy giữ cho nhau ... mãi về sau
Anh nhớ cà phê trời mưa tháng sáu
Bỏ chút thêm đường ... hết đắng sao ?

Lãng ... .


CHỜ NHAU THÁNG SÁU

Kính họa thơ V H Lãng
Bài Thơ Tháng Sáu ( Bài 1 )


Đã hẹn nhau về một ngày tháng sáu
Cuối bãi bờ xa sóng bạc đầu
Bọt sóng dâng cao , biển chiều lộng gió
Chẳng thể nào nguôi giấc mộng đầu .

Nhớ giọt mưa rơi , mưa buồn tháng sáu
Đôi bóng đường đêm ướt mái đầu
Vàng vọt phố khuya ánh đèn hắt bóng
Giã từ nhau mắt lệ thương sầu ...

Em chờ bước anh hằng năm tháng sáu
Lời đá vàng giữ đến mai sau
Quán gió lưng đồi xưa mình gặp gỡ
Ngày anh về , tình vẫn đẹp trăng sao .

UYÊN THÚY LÂM
( June 07 , 2011 )

Bài Thơ Tháng Sáu ( Bài 2 )

Quán gió bên nhau của năm nào !
Nào ai biết được ... sẽ ra sao
Chia tay em nhé đời viễn xứ
Chẳng biết bao giờ sẽ có nhau

Thời gian thắm thóat qua song cửa
Hai mốt năm qua ... gió và mưa
Anh đi biền biệt ... em cố quận
Có nhớ thương nhau mấy cho vừa !

Hôm nay tháng sáu chợt trời mưa
Giọt buồn ... giọt nhớ chuyện ngày xưa
Tí tách trên sân chùng thương nhớ
Tháng sáu về đây nỗi nhớ lùa

Lãng ... .

CHÂN ĐỒI HOA TÍM

Kính Họa đáp thơ VH Lãng
Bài Thơ Tháng Sáu ( Bài 2 )



Chân đồi hoa tím quán năm nào
Mùa hạ bầu trời lấm tấm sao
Xa tuổi học trò chân viễn xứ
Từ biệt sân trường , giã biệt nhau.

Bóng câu ngày tháng qua song cửa
Qua mấy truông đời đẫm gió mưa
Còn giữ trong tim tình một thuở ?
Thương về nhau biết mấy cho vừa ...

Đang nắng hanh vàng lại chợt mưa
Tháng sáu bên đồi nghĩ chuyện xưa
Người ở phương nào non nước lạ
Về nhớ tìm nhau , mặc gió lùa .

Uyên Thúy Lâm
( June 08 , 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




Bài xướng:
CHÀO MỪNG
HÙNG KHÍ BIỂN ĐÔNG!

Trời Nam một cõi hiệp tâm đồng
Tận hiến thân mình vực biển Đông
Vạn Kiếp xác thù phơi ngập lối
Bạch Đằng thây giặc lấp đầy sông
Bá quyền gian ác đừng điên dại
Hán tặc cuồng si chớ nghếch ngông
Hải chiến Hoàng Sa còn khắc dấu
Nghìn năm rạng rỡ giống Tiên Rồng !
*NXVan

Bài Họa 1 :
HÙNG KHÍ GIỐNG TIÊN RỒNG
Họa thơ Người Xứ Vạn
Dân Nam chí khí vững tâm đồng
Tổ Quốc con tàu hướng biển Đông
Mấy độ Hoàng Sa tràn sóng cả
Bao phen Bản Giốc tách non sông
Trưng Vương , Hưng Đạo danh ngời rạng
Sông Hát , Bạch Đằng giặc hóa ngông
Bị trị ngàn năm còn đánh đuổi
Hán gian ! Đừng động giống Tiên Rồng .

UYÊN THÚY LÂM
( 28 / 06 / 2011 )

B ài H ọa 2
HƯỚNG VỀ BIỂN ĐÔNG
Họa thơ Người Xứ Vạn

Quyết tâm giữ nước vững như đồng
Tàu Cộng lăm le lấy biển Đông
Khai thác Tây Nguyên tàn hại đất
Lấn dòng xây đập cạn trăm sông
Hán gian nham hiểm tham tàn độc
Cộng phỉ ươn hèn hám lợi ngông
Nguyện dẫu xả thân ngăn bước giặc
Toàn dân không thẹn giống Tiên Rồng .

UYÊN THÚY LÂM
( 29 /06 / 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




GIỮ GÌN TIẾNG VIỆT NGÀN NĂM
Thơ tặng Đôi bạn Tố Anh & Thương Anh
Để cám ơn Các Vị Chăm Giữ Vườn Hoa cần mẫn tuyệt vời.

Bao ngày tháng bên đời nhau sánh bước
Tình thắm duyên ưa , thơ nhạc rộn ràng
Anh Hội trưởng, em giữ Vườn mấy lượt
Góp đủ đầy công sức với nhân gian

Vườn tươi đẹp nhờ siêng năng chăm bón
Cây xanh tươi lộc nỏn nắng ươm vàng
Gió đưa nhẹ cành liễu mềm lả ngọn
Hoa trăm màu nở rộ những mùa sang

Lìa Tổ Quốc trăm cảnh đời ly tán
Xót thương quê , nhớ nước dạ u hoài...
Còn Tiếng Việt , tiền đồ còn tươi rạng
Gắng vun bồi cho con cháu ngày mai

Vườn Văn Nghệ (Tự Do) mỗi ngày thêm rộng mở
Đón tao nhân mặc khách góp vần mơ
Mời văn hữu chung tiếng lòng hội ngộ
Giữ lâu bền, tiếng Việt đẹp như Thơ .

UYÊN THÚY LÂM
( 04 / 06 / 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




LỜI NGƯỜI THƯƠNG BINH
Tôi đợi ai về trên bến sông
Bao mùa qua nước đã thay dòng
Tôi đứng lặng hoàng hôn tím thẩm
Nghe chiều buông mờ nhạt thinh không.

Về quê sau cuộc chiến xuân xưa
Tàn phế còn đây cuộc sống thừa
Tiếp nối đã bao mùa dông bão
Dãi dầu sớm nắng với chiều mưa

Hằng ngày tôi với con đò ngang
Chở người qua bến vắng ven làng
Chở hồn đơn lạnh xuôi năm tháng
Chở bao mảnh đời xuân tiếp, thu sang.

Đò đón dăm người quanh thôn vắng
Gánh rau gánh đậu sớm mai hồng
Ngược xuôi rảo bước ra phiên chợ
Chợ làng quê họp buổi hừng đông.

Tôi quen đám học trò nhanh bước
Sáng đến trường chiều tiếp rẫy nương
Còn thơ dại đâu biết gì thuở trước
Chiến tranh bạo tàn xé nát quê hương !

Tôi tưởng mình quên mất tuổi tên
Quên đi năm tháng giữa sa trường
Quên ngày tuổi trẻ khi lâm trận
Dấu đạn thù còn buốt trong xương.

Nhiều đêm pháo trận xưa còn nổ
Bên chiến hào sâu lửa ngút trời
Xông trận tôi lăn vào vào lửa đạn.
Tỉnh giấc, dư âm quá ngậm ngùi...

Tôi về người thân không còn ai
Mẹ cha khuất núi đã lâu ngày
Người em gái nhỏ thời thơ dại
Biệt mù tin tức, gió ngàn lay...

Đồng đội năm xưa chẳng gặp ai
Kẻ bạt chân mây, kẻ cuối trời
Đất khách quê người năm bảy đứa
Bao bạn xương vùi chốn biển khơi !

Tôi về nền nhà xưa rêu phủ
Quãng đời còn lại bóng đêm thâu
Nhà tan nước mất niềm đau cũ
Chiếc bóng đơn côi giữa biển sầu.

Đôi lúc mơ hồ giữa tỉnh say
Một kiếp nhân sinh lạc hướng đời
Con đò có chở niềm u uẩn ?
Mai lá lìa cành gió cuốn bay...

** U Y Ê N T H Ú Y L Â M **
( Boston )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




TÌNH SỬ CỔ LOA THÀNH
Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ
Không cười vui bên thiếp hiền ngoan
Chung mỹ tửu chiều nay ướp lệ
Chàng không vui, lòng thiếp ngỡ ngàng.

Khúc Nghê Thường xiêm y rực rỡ
Rượu Bồ đào cùng uống chung môi
Hồi cố quốc chàng xa một thuở
Rồi lại quay về ta sánh đôi.

Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải
Lòng thiếp theo chàng đến cố cung
Đâu biết lần đi là mãi mãi
Đời không cho nữa, phút tương phùng !

Ngàn dặm trông theo hút bóng chàng
Trường -đình quạnh vắng chẳng tin sang
Thẩn thờ gối chiếc canh thâu vắng
Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

Tin hồng chưa lại đã can qua
Binh biến nghiêng trời đất Cổ Loa
Cha vững tin nỏ thần linh nghiệm
Thiếp cũng nào hay chuyện chính tà.

Nỏ tráo móng thiêng, thành đã mất
Em bên cha trên bước bôn đào
Nước mất, tim đau lòng quặn thắt
Tìm chàng đâu muôn nẻo binh đao ?!

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ
Nặng tình ai đâu cảnh giác chi cùng
Sống hết lòng mình như thác đổ
Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

Thần phán rằng : " Nàng là giặc dữ "
Cha nhìn lông ngỗng trắng sơn khê
Lòng con vằng vặc như sao tỏ
Phụ vương ơi ! Oan khuất con về...

Lời hẹn thề xưa chàng đã trễ
Giếng xưa chôn một khối u tình
Sóng biển đã chan hòa máu lệ
Duyên mình tan tác bởi đao binh.

Ngọc trai nàng rực sáng long lanh
Khi rữa vào trong giếng Cổ thành
Tham đoạt đế quyền rồi cũng tắt
Còn vầng mây đáy giếng mông mênh !

Bạc tình chàng quên nghĩa phu thê
Quên cả lời xưa buổi hẹn về
Đem tấm tình son vùi gió cát
Đất rộng trời cao thẹn ước thề !!

Phụ tình chàng quên cả ân sâu
Mưu đồ tham vọng giết đời nhau
Nàng sống trọn lòng không giới hạn
Tình sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu.


** U Y Ê N T H Ú Y L Â M **
( Boston )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   




Bài xướng
Man Mác Tình Thu
Thu đến lòng tôi man mác sầu
Nỗi buồn vô cớ bỡi vì đâu
Sớm mai nhìn lá rơi trước ngỏ
Chiều xuống ngắm sương đọng giữa cầu
Khúc nhạc bàng hoàng khi nắng tắt
Bài thơ ngớ ngẩn giữa đêm thâu
Thu về nhuộm lá nhân gian biết
Đời vẫn qua mau tựa bóng câu .
Thương Anh

Bài họa đáp 1

THEO BƯỚC MÙA THU

Họa thơ VH Thương Anh
Thuở tuổi hoa niên chưa vướng sầu
Tháng ngày vui sống chẳng buồn đâu
Đầu thu, vui lớp trường khai giảng
Vào hạ , nhàn du mấy nhịp cầu
Tổ quốc lâm nguy hờn giặc cướp
Quê nhà tang tóc hận canh thâu
Ly hương lòng hướng về quê Mẹ
Cuộc thế vần xoay tựa bóng câu .
UYÊN THÚY LÂM
(16 / 10 / 2011 )


Bài họa đáp 2

THỜI GIAN TRÊN TÓC MẸ
Họa thơ VH Thương Anh

Lòng mẹ từ tâm vướng khổ sầu
Đàn con tan tác dạt về đâu ?
Ngày thơ bên mẹ vui đèn sách
Tuổi lớn lìa quê giã nhịp cầu
Vườn cũ hoa tàn rơi ngỏ trúc
Thềm xưa trăng giải bóng canh thâu
Bao la tình mẹ như trời biển
Tóc trắng màu thời gian bóng câu .
UYÊN THÚY LÂM
( 20 / 10 / 2011 )

Bài họa đáp 3
QUA CHIẾN TRƯỜNG XƯA
Họa thơ VH Thương Anh

Vàng lá sang thu nắng úa sầu
Chinh nhân thuở trước đã về đâu ?
Đầu xuân xông trận lừng uy dũng
Hè đến lui binh gãy nhịp cầu
Thành lũy , chiến hào tan mất dấu
Rừng cây , đồi cỏ lạnh canh thâu
Qua đây vọng tưởng hồn chinh khách
Văng vẳng rừng xưa tiếng vó câu

UYÊN THÚY LÂM
( 20 / 10 / 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


Bài xướng :
  
THU CẢM

Trời thu nắng nhạt bờ rêu phong
Thăm thẳm đường quê lắm bụi hồng
Một sớm chia lìa hồn cố quận
Bao chiều ngóng đợi kẻ bên song
Thu đi ngày tháng mây theo gió
Đông lại đêm ngày cầu với mong
Người hỡi xa nhau có tiếc nhớ
Riêng ta cứ mãi xót xa lòng .

                 
Tuấn Đình
                 ( 01 / 11 /2011 )

UYÊN THÚY LÂM họa đáp

   
Bài họa đáp 1


     
GỬI NGƯỜI NĂM CŨ

   
Họa thơ VH Tuấn Đình
Rì rào cành lá đón thu phong
Rực rỡ rừng xưa tím đỏ hồng
Hạ đến duyên trao lời nguyện ước
Đông tàn tình gửi nắng bên song
Người đi rong ruổi đường sương gió
Kẻ ở trông vời nẻo nhớ mong
Nuốt lệ gượng cười giờ cách biệt
Trăm năm tình cũ thiết tha lòng .

                
UYÊN THÚY LÂM
                    ( 3 / 11 / 2011 )


   
Bài họa đáp 2

 
   
NGÀN THU CÁCH BIỆT

                
 Họa thơ VH Tuấn Đình

Lặng nhìn mồ Mẹ đã rêu phong
Dầu dãi sương pha lấm bụi hồng
Mẹ tiễn con đi tràn lệ ướt
Cha chờ con đến nắng qua song
Thời gian phủ , tóc ngàn mây bạc
Ngày tháng trôi , lòng vạn ngóng mong
Trần thế trăm năm đâu gặp nữa !
Nhớ thương Hiền Mẫu đớn đau lòng .

            
UYÊN THÚY LÂM
                   ( O8 / 11 / 2011 )

 Bài họa đáp 3


 
RỪNG THU GỢI NHỚ
       
 Họa thơ VH Tuấn Đình

Tuyệt vời sắc lá của rừng phong
Thu đến như tranh nâu tím hồng
Hồ nước long lanh in bóng núi
Vầng mây lơ lửng thoáng qua song
Không quên hận nước mùa dông bão
Mãi nhớ tình em trăng đợi mong
Sớm muộn cũng về nơi cố quán
Chờ nhau , em hãy thấu cho lòng .

                  
UYÊN THÚY LÂM
                     ( 09 / 11 / 2011 )

Bài họa đáp 4

  
  HÙNG SỬ CA

           
Kính họa thơ VH Tuấn Đình

 
Lòng người cùng sẽ dậy cuồng phong
  Đất nước rồi tươi rạng ánh hồng
  Hạ trước lui binh cơn quốc nạn
 Thu này quang phục sức vô song
  Bắc Phi vang dội trang hùng sử
  Nước Việt thắm Cờ Vàng đợi mong
  Dân Chủ , Tự Do ngời khát vọng
  Năm châu trông ngóng sắt se lòng .


                         UYÊN THÚY LÂM
                           ( 11 / 11 / 2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   


MÙA LỄ TẠ ƠN

Mừng Lễ Tạ Ơn

Mùa lễ đến gần, Thanksgiving!
Gà tây, rượu chát thật linh đình
Gia đình sum họp mừng ngày lễ
Dân chúng hân hoan dạo shopping
Lớp lớp người đi, rồng uốn khúc
Hàng hàng xe chạy, rắn trườn mình
Tạ ơn Hiệp Chủng Quốc đùm bọc
Người Việt tha hương được hiển vinh.

Song Hồ
20/11/11

*****
Uyên Thúy Lâm họa đáp
Mùa Lễ Tạ Ơn

       
Kính họa thơ VH Song Hồ

     Kịp vé về ngày Thanksgiving
     Đã lâu xa cách mái gia đình
     Cuối thu, mưa lạnh nghe lòng ấm
     Sau lễ, chân vui dạo shopping
     Nao nức tìm quà dâng biếu Mẹ
     Luyến thưong chọn áo gửi cô mình
     Tạ Ơn nước Mỹ dang tay đón
     Phước lộc đời , con cháu hiển vinh .

                       
UYÊN THÚY LÂM
                           ( 21 / 11 / 2011 )


Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



RỪNG  CHIỀU

Để nhớ một chiều trên cao nguyên Lang Biang

Chiều xuống núi đồi cây đổ bóng
Rừng xưa trăng ngủ dáng mong chờ
Đường xưa đâu lối về bản cũ
Thắm lạnh lòng đơn một bóng mờ.


Bên suối năm nào vào tiết xuân
Có người thiếu nữ tựa hoa rừng
Mắt nai ngơ ngác , chùn chân khách
Môi mộng ươm lời , dáng ngập ngừng .


Bàng bạc ánh trăng bên suối mộng
Lặng nhìn hoa đẹp giữa đồi nương
Say lòng anh quyết dừng phiêu lãng
Tơ dệt cùng em câu luyến thương .


Anh bước nhưng lòng còn xuyến xao
Hẹn khi mai nở nắng xuân chào
Lễ hội Tình - Xuân mùa ước hẹn
Anh đến cùng em duyên thắm màu .

Bên rẫy nương trồng ngô sắn mới
Nếp nhà sàn ấm khói hoàng hôn
Đôi lứa vui cùng chiêng trống hội
Hòa âm vang nhịp bước chân dồn ...


Trở lại tìm em bên suối bạc
Lững lờ khe đá nhánh rong trôi
Gió qua cành lá chim ngưng hát
Nắng tắt chiều phai luống ngậm ngùi .

Rồi đến xuân nay cũng lối này
Sương chiều lạnh phủ lá hoa bay
Điệu khèn xưa vắng rừng xưa vắng
Lữ khách lòng nghe gió lạnh đầy .

UYÊN THÚY LÂM
( Boston )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



MỪNG CHÚA GIÁNG SINH

Họa thơ VH Thương Anh

Tiết trời giá lạnh buổi sang đông
Mừng đón Giáng Sinh Chúa Hài Đồng
Nhạc trỗi vang lừng đêm huyễn mộng
Cao cung réo rắt mấy tầng không
An Bình dưới thế người chân tánh
Danh Sáng tầng trời Đấng đợi mong *
Nhân loại từ đây ơn Cứu Chuộc
Niềm tin rực sáng cõi mênh mông .

UYÊN THÚY LÂM
( Boston )



( * Sáng danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người thiện tâm . )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



TÌNH QUÊ

Họa thơ VH Thương Anh


Gặp em một sớm buổi tàn đông
Phiên chợ vào xuân cuối cánh đồng
Lúa chín thu xong mùa gặt hái
Rạ vàng trơ gốc ruộng đồng không
Đầu sông vang tiếng chèo khua nước
Cuối xóm vẳng câu hò đợi mong
Từ độ em không về bến cũ
Đường làng quạnh  quẽ nhớ mênh mông .


UYÊN THÚY LÂM

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



MỪNG ĐÓN NOEL

Họa Thơ VH Song Phượng

Đèn vui thắp sáng trước muôn nhà
Cánh thiệp bay về từ chốn xa
Nhớ đến người thân chưa gặp lại
Nghĩ về em cháu sẽ chia quà
Vang vang cung Thánh cao câu hát
Lồng lộng tầng Trời nhã nhạc ca
Nhân loại đón mừng ân Giáng Thế
Đất lành Chúa đến ngập tràn hoa .

UYÊN THÚY LÂM
( 12 / 19 /2011 )

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   



CHÙM THƠ XƯỚNG - HỌA

Bài Xướng

CHỜ XUÂN SAU
Uyên Thúy Lâm

Chẳng hẹn tàn đông xuân cũng sang
Ngoài kia sân vắng nắng ươm vàng
Tựa mành trông ngóng mây phiêu lãng
Gửi gió về thăm chốn cuối làng
Chim Việt cành nam thương đất cũ
Ngựa Hồ gió bấc vọng thôn trang
Bao lâu quyết đợi ngày sum họp
Xuân ấy lân mừng pháo nổ vang .

( Tháng Giêng 2012 )

Bài Họa 1

HẸN QUÊ XƯA
Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm

Ngóng nhìn bến vắng đợi đò sang
Về mặc cho em áo lụa vàng
Nhớ quá bờ tre chao cuối xóm
Thương ơi tiếng trẻ réo đầu làng
Mục đồng, nước nhược thêm hờn tủi
Thôn nữ, nhà tan thẹn điểm trang
Ước hẹn ngày nao trời trở gió
Tung cờ trẫy hội trống lừng vang !

NGƯỜI XỨ VẠN

Bài họa 2

ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN

(Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm)

Xứ lạ quê người Tết rất sang,
Khắp nơi phơi phới ngọn cờ vàng.
Tuần nhang bái lạy tôn thờ Tổ (Hùng Vương)
Tiếng trống khua vang tế lễ làng.
Khấn nguyện người đi nơi đất khách,
Cầu xin kẻ ở chốn thôn trang .
Sang năm gặp lại cùng nhau đốt,
Bánh pháo giao thừa tiếng nổ vang.

Nguyễn Hoàng Linh
(Xuân lưu vong năm 2012)



Bài Họa 3

EM và TA

(Thương Anh xin mượn vần điệu bài thơ
của chị Uyên Thúy Lâm để tặng HHPN)

Nhìn Em tha thướt nét cao sang
Mặc áo thêu hoa gấm lụa vàng
Ngắm dáng kiêu sa nơi phố thị
Trông mình mộc mạc chốn thôn làng
Lỡ yêu thầm kín đành nhờ giấy
Thương nhớ tỏ bày thôi mượn trang
Nàng hởi cơ hàn đời áo vũ
Dám nào mơ chuyện pháo reo vang

Thương Anh


Bài Họa 4

HẸN XUÂN SAU

Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm

Năm này chẳng được đợi mùa sang
Xứ sở Việt nam ngập nắng vàng
Viễn xứ trông chờ nôn tấc dạ
Quê nhà ngóng đợi rộn thôn làng
Sài Gòn lấy lại tên ngày cũ
Việt Cộng mờ dần lịch sử trang
Hẹn nhé, Xuân sau trên đất Mẹ
Cờ bay phất phới pháo rền vang

Song Phượng
(02.02.2012)


Bài Họa 5

TÌNH CHINH PHỤ

Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm

Anh hẹn ngày về lúc Hạ sang,
Em chờ chỉ thấy nắng chiều vàng .
Đầu non xa tít chim về tổ,
Cuối bãi âm u trâu đến làng .
Biên ải anh đi xây đất nước,
Hậu phương em ở dựng thôn trang .
Mong ngày chiến thắng tan quân giặc
Người Việt tay cao cờ sắc vàng .

Lê Văn Ngô.

Bài Họa 6

Nhớ Tết Xưa

(Họa nguyên vận thơ VH Uyên Thúy Lâm)

Nhớ thời thơ ấu, mỗi Xuân sang
Chị mặc áo hoa, em áo vàng
Chúc thọ Ông Bà cả nội ngoại
Đi chùa Lễ Phật ở đầu làng
Bài chòi hát bội mê đào kép
Cá cọp bầu cua vui lứa trang
Chơi Tết suốt tuần chưa phỉ chí
Đến ngày Khai Hạ pháo còn vang

Vinh Hồ
(*Khai Hạ: làm lễ hạ Nêu Mồng Bảy tháng Giêng).


Bài Họa 7

Hẹn Một Ngày Về

Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm

Đông tàn mai nở rồi xuân sang
Nhìn cánh hoa lan nhụy uá vàng
Lãng tử phiêu lưu munô vạn nẻo
Giang hồ đây đó khắp thôn làng
Người đi không hẹn ngày về lại
Kẻ ở trông chờ dáng điểm trang
Mong buổi đoàn viên trên đất tổ
Thanh bình pháo nổ hát ca vang.

Ngô Trưởng Tiến
(02/02/2012)

Bài Họa 8

Lời Tỏ Tình

Họa nguyên vận thơ VH Uyên Thúy Lâm

Yêu em chẳng nghĩ đến giầu sang,
Chỉ có đôi tim nhảy nhịp nhàng.
Sớm tối bên nhau lòng hạnh phúc,
Trưa chiều quấn quít dạ an khang.
Lo chi thiếu đủ tình vôi bạc,
Thỏa dạ nhiều thêm nghĩa đá vàng.
Tuổi thọ đời người đâu có mấy
Tình anh rộng mở sống bên nàng.

Ngọc Linh Phong


Bài Họa 9

CON VỀ BÊN MẸ

Bừng nở đào mai xuân đã sang
Cành tươi lộc nõn nắng hanh vàng
Chim bay mõi cánh tìm phương ấm
Người bước chồn chân hướng xóm làng
Biển Bắc quê xa sầu lữ thứ
Trời Nam đất cũ biệt thôn trang
Xuân sau con nguyện về bên mẹ
Mừng tuổi từ thân cốc rượu vang.

UYÊN THÚY LÂM

Bài họa 10

Xuân sang

Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm

Đông tàn hoa nở báo Xuân sang
Cho cánh hồng tươi đóa cúc vàng
Tất bật ba mươi chưng quả phẩm
Rộn ràng mồng một hội thôn làng
Vần thơ chúc Tết câu tình tứ
Liễn đối mừng Xuân nét điểm trang
Thắng lợi chung vui người trẩy hội
Đầu năm lân múa pháo lừng vang

Tuấn Đình
07/2/2012

BÀI HỌA 11

Nhớ Tết Xưa

Họa thơ VH Uyên Thúy Lâm
Nhớ ngày xưa ấy đón xuân sang
Áo mới vừa may màu trúc vàng
Pháo nổ đì đùng vang xóm ngõ
Lân vang rộn rã khắp thôn làng
Trai hiền đèn sách mong thành đạt
Gái thục lược gương nức điểm trang
Gió thổi hương bay về ký ức
Hoa cười trong nắng tiếng lòng vang.

TẠO ÂN



BÀI HỌA 12

CÀNH MAI VIỄN XỨ

Họa Thơ VH Uyên Thúy Lâm


Huỳnh mai hé nở đón xuân sang ,
Bát ngát hương, tươi thắm nhụy vàng .
Chất ngất , hồn mơ về xóm cũ
Bâng khuâng , trí nhớ đến thôn làng .
Thân già cha hết lòng yêu nước ,
Thể xác con luôn khéo điểm trang .
Ước nguyện ngày nao về xứ Việt ,
Sướng vui đốt bánh pháo rền vang .


NGUYỄN HOÀNG LINH
Xuân Nhâm Thìn 2012

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   

 


Kính gửi đến quý NiênTrưởng, quý Anh Chị ảnh sắc mầu tươi đẹp của thiên nhiên. Sắc mầu thanh thoát dẫn chúng ta gắng theo gương người xưa :
              
Tự tại giữa thăng trầm
              để An nhiên vượt phù sinh.

                        Kính
                   Uyên Thúy Lâm



Back to the top





Back to the top





Back to the top





Back to the top





Back to the top





Back to the top



   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   

 



           NỐT  NHẠC ĐỂ YÊN TRONG TIM

Kính Niên trưởng NS LMST ,
Kính Quý Văn hữu trong Hội V N T D ,



   
Tôi chân thành cảm ơn Anh Vinh Hồ đã có lời bình thơ rất đẹp, lời giới thiệu dạt dào cảm xúc đối với bài thơ Nốt Nhạc Để Yên Trong Tim  của Uyên Thúy Lâm , qua bài

     Mời đọc bài : Đọc
NỐT NHẠC ĐỂ YÊN TRONG TIM mà Anh Vinh Hồ vừa đưa lên Trang Web
    
     Bài viết của Anh chứa chan tình cảm như hòa nhịp cùng Bài thơ , chia sẽ mối tương thân của tình bằng hữu , nghĩa đệ huynh , của người với người trong Hội V N T D  trước vẽ đẹp tao nhã của Thi ca  Âm nhạc và của Tình Người
     Nhiều nét đẹp , may thay , dường như đã gặp nhau và hội tụ ở chốn này.
     Trước tiên là vẽ đẹp lộng lẫy , rạng ngời của một sự nghiệp sáng tác Sáu- mươi- năm- dài , thủy chung với âm nhạc , bền bỉ với thời gian , gắn bó với cung đàn  của N S LMST
   . Niên trưởng LMST đã nâng cánh cho Thơ . Bằng cung trầm bổng , Ông đã chắp cánh cho biết bao nhiêu lời thơ , ý thơ của rất nhiều anh chi em thi sĩ ở khắp nơi . Đổi lại , cũng do từ nhiều vần thơ dạt dào xúc cảm , lai láng nghĩa tình của rất nhiều tác giả  , thơ cũng đã tạo ra nguồn cảm hứng cho Nhạc sĩ . Trên những bài thơ năm chữ , bảy chữ , tám chữ , thơ Đường luật , thơ lục bát  , thơ tự do,  ....tác giả LMST đã thực hiện cuộc "giao duyên " để cho âm nhạc của Ông tuông chảy cùng với Thơ như suối nguồn bất tận , thanh âm bay bổng , dào dạt , triền miên ...  
      Vẽ đẹp từ sức sáng tác bền bỉ của N S Niên trưởng quả thật đã làm chúng ta trân trọng . Lòng kính mến , niềm xúc động đã giúp tôi làm được một việc nhỏ , là viết một bài thơ để nói lên sự xúc cảm và lòng ngưỡng mộ của mình đối với tài hoa và công sức của Nhạc sĩ , người mà tôi chưa có dịp nào gặp mặt , chưa một  lần nào được trông thấy .
      Bài thơ NỐT NHẠC ĐỂ YÊN TRONG TIM của tôi có lẽ chỉ là đôi nét chấm phá còn thô thiển , đơn sơ mà thôi , khi muốn viết đôi chút về tác giả , tác phẩm của người có bề dầy sáng tác đáng nể như Niên trưởng LMST.
      Rồi chúng ta thấy,  các vẽ đẹp khác ,các tâm tình đẹp khác cũng đã xuất hiện trên Diễn đàn , mãi từ năm trước ( năm 2009 ) và cho đến bây giờ  
.      Có khá nhiều Anh Chị Em đã làm thơ đề tặng hoặc cảm tạ NS LMST . Thơ có bài đơn sơ , bài trau chuốt đủ thể lọai , nhiều đề tài , nhưng bài thơ nào cũng dạt dào tình cảm quý trọng , mến thương đối với  con người , sự nghiệp sáng tác , tài năng âm nhạc và lòng vị tha cùa Nhạc sĩ
       Như V H Thoại Liên , vào tháng 12 /2010  , anh  đã gom góp những bài thơ mà các ACE viết cho NT LMST trước đây ,tập trung lại như các bài :

       Tấm Ảnh Ngày Nay       của VH Nguyên Bông
       Tấm Ảnh Ngày Xưa       của VH Nguyên Bông
       Bài thơ Đ L                     của VH Thương Anh(họa   thơ Nguyên Bông)
       Hai Tấm Ảnh                   của VH Thụy Hoài Như
       Bên Nhau Ngót Nửa Kỷ  củaVH  Thụy Hoài Như
  Và Anh Vinh Hồ củng đã sưu tập các bài :
       Thuyền Nhạc                          của VH  Thương Anh
       Xin Tri Ân Nhạc Sĩ LMST của VH  Nguyễn Châu Thổ
       Tạ Ơn Người Chấp Cánh Cho Thơ  của  VH Vinh Hồ

   Những bài thơ này viết về N T hoặc viết để tặng ông . Và có thể còn rất nhiều bài thơ khác nữa ...
        Một tháng trước đây, vào ngày 6 Dec 2010 , anh Hội trưởng trong bài " Văn Thơ Chủ Đề Viết Về Tác Giả và Tác Phẩm - Để Kỷ Niệm 60 Năm Soạn Nhạc của N S LMST "  đã  đề xướng việc Tổ chức Vinh danh và cảm tạ Nhạc sĩ , sẽ sưu tập  lại các bài thơ đã viết tặng  Nhạc Sĩ . Dự kiến nhiều người sẽ tiếp tục viết văn ,làm thơ rồi tập trung in thành Tuyển tập . Chọn ngày đẹp trời nào đó sẽ Ra Mắt Tuyển tập , mời Ông và Bà NS đến dự , chụp ảnh quay phim để lưu niệm v...v...

        Anh Vinh Hồ đã viết :

        " ...Nhân dịp kỷ niệm 60 năm soạn nhạc của Niên trưởng LMST ,tôi đề nghị chúng ta viết về chủ đề Tác giả - Tác phẩm bằng văn lẫn thơ. Và nếu có đủ số lượng chúng ta có thể in thành Tuyển tập và tổ chức RMS để vinh danh và tạ ơn NT LMST , người nhạc sĩ khả kính suốt đời vì VHNT đã từng sáng tác trên nghìn bài , và hiện nay dù đã quá bát thập vẫn sáng tác miệt mài , nhất là 20 ngày qua đã sáng tác liên tục quên ăn , mất ngủ vì Hội VNTD ...."

         VH Tạo Ân đã viết về Niên trưởng LMST :

" Rất nhiều sáng tác trong diễn đàn , dù hay hay dỡ , đều được anh nâng niu đóng khung bằng những dòng nhạc đẹp đẽ .Thật là một khích lệ lớn lao cho người mới chập chững vào con đường sáng tác
         Tôi phải khâm phục anh là một nhạc sĩ điền kinh  sáng tác không biết mệt mõi . Trên ngàn bản nhạc ! Có lẽ cái nốt YÊU kia cũng là nguồn cảm hứng và năng lượng vô biên cho anh ..."

         ...Thế nhưng , vài hôm sau đó , N T LMST đã có lời trần tình như sau :

" LMSTcó được rất nhiều sự ưu ái của nhiều thi hữu bốn phương . Quý vị thi hữu này đã từng dùng những lời từ tấm lòng , từ tim óc để viết tặng cho lmst trên 40 bài mà lmst chỉ lưu giữ trong tập hồ sơ cá nhân , không phổ nhạc , không phổ biến vì không muốn phô trương "cái tôi nhỏ xíu " của mình , nhưng rất trân quý những lời vàng ngọc đó...

   Và N T đã kết thúc bức thư gửi đến các VH , TH  như sau :

"... lmst lập lại lần nữa là :  Trong mùa Giáng sinh và cuối năm 2010 . nếu được quý bạn cho lmst một đặc ân mà lmst rất trân quý là " xin dung vinh danh nguoi viet nhac gia nay " . Thank you and Happy Holidays ...." ( Trích nguyên văn )

     Niên trưởng và Các Anh Chị thân  quý ,

Lòng tri ân đã được tỏ bày , sự kính trọng đã được nói lên , lòng ngưỡng mộ đã được diễn tả bằng nhiều bài thơ trang trọng từ nhiều người . Tình cảm dành cho LMST đã dạt dào đó đây từ nhiều ACE

      Lời ngắn nhưng ân tình thắm đượm dài lâu
      Niên trưởng vẫn một mực từ chối các hình thức vinh danh ...
      Ngày cứ trôi , ánh trăng ngà vẫn bàng bạc , nắng sớm vẫn lên , từng câu thơ vẫn mượt mà sâu lắng , tiếng nhạc vẫn dìu dặt , lời ca đã bao lần âm vang truyền cảm đến trăm phương .
      Thơ và Nhạc đã giao duyên , Nhạc và Thơ đã song hành bay lên , vang xa , lan tỏa vào đời sống

       Cho nên , tôi thiển nghĩ  , chúng ta có tổ chức buổi họp mặt đông vui để Vinh danh Ông , có in xong Tuyển tập hay chưa , có trao tận tay người tấm plaque chữ mạ vàng " Chúc Mừng Nhạc Sĩ Sáu Mươi Năm Sáng Tác ...." hay không , có lẽ cũng không còn quan trọng nữa !

        Chúng ta và Ông , hàng ngày , hàng tuần  vẫn được  đọc lời Thơ , nghe điệu Nhạc của nhau trên Diễn đàn Văn Nghệ Tự Do

         Thì sự thương quý , kính trọng và những gì tốt đẹp nhất trong tình cảm của tất cả ACE chúng ta đối với  Ông , đã bày tỏ cùng Ông bằng cách này hay cách khác bấy lâu nay cũng đã là cách vinh danh NS LMST một đời gắn bó với Âm nhạc một cách trân trọng nhất , nghĩa tình nhất rồi vậy .
Mà cách "vinh danh " này lại  có thể khá phù họp với ý riêng và tâm tình mà niên trưởng đã minh bạch tỏ bày với chúng ta gần đây .

             Nhạc sĩ chỉ từ chối một buổi lễ vinh danh  thôi , chứ rõ ràng Ông không thể nào không ghi nhận lòng thương mến ,ngưỡng mộ , tri ân cảm tạ của mọi người dành tặng Ông , vì sự đóng góp bằng Âm nhạc cùa Ông cho D Đ VNTD
              Bằng hữu , lớp đàn em đã thực sự " vinh danh " Ông qua nhiều câu thơ , nhiều dòng chữ , qua từng lời thăm hỏi sức khỏe , bằng những mỹ cảm đã và sẽ dành cho Ông & gia đình Ông qua những  tháng năm dài

              Như thế , thì Lễ vinh danh đặc biệt từ những tấm lòng bằng hữu dành cho Nhạc sĩ LMST xem như đã được thực hiện từ lâu nay rồi vậy .

              Mong được sự đồng cảm của Niên trưởng và của Quý Anh Chị

               Kính chúc sức khỏe  niên trưởng LMST , Anh Hội trưởng Vinh Hồ và tất cả quý Anh Chị Văn Thi hữu thân quý .

               Trân trọng .

          
 UYÊN  THÚY  LÂM
         Boston  Jan 07 , 2011

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   

 



       MỘT CHÚT LAN MAN TẢN MẠN
    Nhân Đọc Bài Viết Của VH Tạo Ân:

"Bùi Giáng - Người Thơ Rong Chơi Cuối Chân Trời"


" ...Hiểu về Bùi Giáng đã khó, viết về Ông thật khó vô cùng, nhất là Cõi Thơ riêng Ông (Cung Tích Biền).Phải có một cảm hứng sâu đậm, và cũng “gan” lắm, Tạo Ân mới chọn viết về Bùi Giáng! Đúng không? Vậy  mà  VH  Tạo Ân đã viết, và còn cho chúng ta đọc
một bài viết rất đẹp và thật công phu nữa kia. Anh đã mở đầu bài viết về Nhà Thơ Bùi Giáng bằng hai câu đầu của bài Chào Nguyên Xuân:

      "Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau..."

Và Tạo Ân đã xoay một... vòng luân vũ khá  điệu nghệ, tỉ mỉ, chu đáo với hai câu lục bát này. Hai câu mà, nhắc đến danh Bùi Giáng, thường ai cũng liên nghĩ đến. Tạo Ân viết rằng Anh đã "bổ câu thơ ra làm đôi , chẻ ra làm tư..." để tìm nghĩa hai chữ "miên trường", hai chữ thật sự không chỉ riêng Anh, còn nhiều độc giả (cả tôi)
thấy hay quá, mà không biết...tại sao nó hay ! Rồi  T  A chiết tự ra để tiếp cận cho được cái ngữ nghĩa bí ẩn của tác giả còn để đâu đó đằng sau.

Tôi cũng chưa quên sự xúc động của mình, ngày xưa ở tuổi đôi mươi, khi lần đầu tôi đọc Bùi Giáng, đọc Chào Nguyên Xuân và bâng khuâng rất lâu trước các câu thơ này, đặc biệt với  hai chữ "miên trường". Như vừa chạm phải sợi tơ vàng! Tiếng tơ ngân rung xao động lòng người. Thơ có sức âm vang trong tâm tư
người đọc ngay lần đầu tiên . Dù chỉ là cảm nhận và rung động, chứ chưa thể nào là "thấu hiểu"...
Bùi Giáng sử dụng ngôn ngữ ra ngoài quy ước. Bùi Giáng ngộ thức ngôn ngữ , Ông đã tặng cho đời biết bao nhiêu châu ngọc.  Bùi Giáng chất ngất một trời chữ nghĩa, trùng trùng một biển văn chương...Bùi Giáng “lậm” Kiều. Bùi Giáng rong chơi như trong một hành trình vô định. Và cũng tư bề khó hiểu !
    Rồi TA nghĩ là khi Anh gần như đã giải mã được hai câu thơ bí ẩn sau nhiều chục năm, cũng là lúc Anh đồng thời khám phá ra rằng hai chữ "miên trường" đã vơi đi ít nhiều mầu nhiệm!

Tôi nghĩ, không đâu, Tạo Ân ơi!  Tôi lại thấy, dù qua bao soi rọi, kiếm tìm, những câu thơ đó, từ ngữ đó vẫn tuyệt hay. Khi đọc trở lại, câu thơ BG vẫn như sẽ còn giữ được mãi nét... nhiệm mầu tiên thiên mà thơ đã có, đã cuốn hút người đọc như từ thuở ban đầu.
Ai khen cứ khen. Ai chê cứ chê. Nhiều người đã viết về Ông. Và còn nữa những người sẽ viết tiếp, như chuỗi mong muốn khám phá bất tận. Mà nay thì BùiGiáng đã:

       "Thưa rằng: ly biệt mai sau
   Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân."

        Còn Hoàng Nguyên Nhuận thì viết:

    "Thơ Anh là một chén thuốc đắng dịu dàng chỉ dành cho những người liều ham thắc mắc vấn nạn..."
Hôm nay, có phải Tạo Ân đã viết với sự rung cảm thực sự của người thưởng thức, kiếm tìm? Và cũng phần nào chăng Anh đã "bị" chén-thuốc-đắng-dịu-dàng ấy cuốn hút bấy nay?
    Hay vào một chiều nào đó Anh thấy như đã hòa nhập được tâm tình mình với cuộc rong chơi đằng đẵng của Bùi Giáng. Lúc mà phong sương đã trải, được thua ít nhiều đã từng, có phải người  ta  dễ đi gần đến ý niệm xem việc đời không có gì là quá quan trọng nữa . Sao lại phải theo một khuôn mẫu nhất định.  Sao phải hành xử cho vừa lòng mọi người, cho phù hợp với các giá trị mà chung
quanh chấp nhận từ lâu?  Lề thói thì đã cũ kỹ sáo mòn. Mà cuộc thế đổi thay từng giờ, từng phút.

   Sao không là: Đến, được tự nhiên lừng lững sống, hát ca khi cần, nói viết những gì mình thích, mình cảm nhận được. Nghĩ sao thì làm vậy. Theo cái cách riêng của mình. Đến ngã ba đường để sau đó sẽ là định mệnh nổi trôi, là tiếp tục cuộc hành trình vô định.
        Rồi khi đến ngõ cuối , đoạn cuối thì Đi . Ra đi. Như muôn đời nay mỗi người sau cuộc rong chơi ai rồi cũng sống gửi, thác về...

     Người Thơ rong chơi cuối chân trời như vậy, gần như tung hê mọi thứ, bất chấp, không màng. Trông cái vẻ ngoài không giống ai, bất cần đời tưởng như khi điên khi tỉnh ấy,  biết đâu nhà thơ Bùi Giáng lại  đã  đạt được “tỉnh thức” sớm sủa hơn người!....

     VH Tạo Ân có lẽ đã đọc Bùi Gíáng từ lâu, đã nghe tâm tư ngân rung và cảm xúc đặc biệt với thi ca, cách sống, hành trình, tài năng của Ông nên Anh mới chọn BG làm đề tài.
    ...Nhưng tôi vẫn mong được một lần nghe Anh xác định. Rằng sắc mầu âm thanh nào, lời thơ ý tưởng nào, hay cung cách thể hiện ra sao ở Bùi Giáng đã cho
Anh niềm cảm xúc miên man sâu lắng nhất. Những điều gì trong thơ văn Ông gợi được nơi tâm tư Anh sự ngân rung đồng điệu, chan chứa hòa thanh. Để Anh sớm muộn rồi cũng sẽ phải chọn viết về Người Thơ Rong Chơi cuối trời quên lãng này ...
        Hỏi người viết Tạo Ân mà cũng là hỏi lại niềm xao động của chính tâm tư mình, trước một Người Thơ tài hoa thâm trầm bí ẩn. Người mà thơ Ông kỳ diệu như tới cái sâu thẳm nhất của ngôn ngữ. Một khối trầm hương chữ nghĩa! Và sự uyên bác thì thật là đến tận cùng.

       Lý luận và cảm nhận Thơ Văn, Hành Trình Bùi Giáng là  riêng  tư  của Anh. Nhưng bài viết như đã giúp tôi tìm lại được niềm rung động thanh khiết, dịu dàng như đã có, lần đó năm nào trong thư viện. Chiều chiều sau giờ học ở giảng đường, tôi mải miết tìm đọc thơ BG, (cũng như vẫn tìm đọc “tùm lum tá  lả” thơ văn khác nữa ...). Đọc triền miên, dù chưa chắc mình đã hiểu thấu được phần nào, câu chữ Ông đang dùng, ý tình Ông muốn tỏ.
    Một thoáng, bài viết của Anh như đưa tôi quay về khung trời cũ, Thư Viện Sài Gòn xưa những chiều lá đổ. Nhiều buổi không vào ngồi trong phòng đọc sách rộng, tôi hay mang theo cặp sách sau buổi học, một mình ra ngồi ở lối cầu thang vòng cung có trải thảm. Thảm cũ đã phai màu trải theo cầu thang và hành lang vắng vẻ. Học bài xong, tôi lại ngồi đọc thơ Bùi Giáng. Trong ánh nắng chiều nhạt dần buổi cuối ngày, nhìn xuống đường, mỗi cơn gió thổi qua cuốn theo nhiều lá rụng rơi. Tôi còn như nhớ cả âm thanh rì rầm của tiếng xe di chuyển dưới đường phố vọng vang từng ngày.

Có những chiều, tôi nghĩ đến các bạn thời còn ở trung học. Còn ở giảng đường đại học thì cứ vài ba tuần lại thấy vắng đi một vài nam sinh viên. Sau đó hỏi lại các bạn có liên hệ mới biết các Anh đã  vào quân trường, đã lên đường nhập ngũ. Và giờ đây vai ba lô tay súng, các anh đang dãi
dầu nơi chiến trường xa. Trận chiến ngày càng sục sôi máu lửa! Các anh đang dâng trọn tuổi trẻ cho đất nước, và nhờ vào sự hy sinh đó chúng tôi mới còn được tạm yên
ổn mà học tập ở nơi này.   Lúc đó Việt Nam đang ngập tràn chinh chiến. Không ai biết được ngày mai những gì sẽ đến cho mình và cho cả quê hương ...

                                   †††
   Mới thoáng đó mà đã mấy mươi năm qua rồi.

    Xin cảm ơn VH Tạo Ân về bài viết Bùi Giáng - Người Thơ Rong Chơi Cuối Chân Trời. Bài Anh viết như đã đưa tôi về gặp lại nơi chốn ấy, ngày đó lâu rồi.

        Bài viết rất đẹp, thật công phu mà quý độc giả đã/sẽ thưởng thức ở trong Tuyển Tập Đặc San Văn  Nghệ Tự Do này ./.


UYÊN THÚY LÂM
Boston Xuân 2012

Back to the top


   Uyên Thúy Lâm
Email
 ****
Định cư tại Boston, USA
  Yêu thích Thơ Văn
   

 


TRUYỀN THUYẾT TRỌNG THỦY-MỴ CHÂU
Và Bài Thơ của Uyên Thúy Lâm


   I. Trong lịch sử VN có nhiều thiên tình sử lâm ly:
Lạc Long Quân-Âu Cơ, Sơn Tinh-Thủy Tinh-Mỵ Nương, Tiên Dung-Chử Đồng Tử, Trương Chi-Mỵ Nương, Chế Mân-Huyền Trân, Quang Trung-Ngọc Hân, v.v… nhưng tình sử Trọng Thủy-Mỵ Châu là đau thương diễm lệ nhất.
  Trải qua hơn hai nghìn năm tốn không biết bao nhiêu giấy mực của thi nhân.
  -Chí sĩ Dương Bá Trạc (1884-1944) có một bài thơ vịnh, xin trích 4 câu:

Thân gia đâu mới kẻ thù gia,
Chồng nào thương vợ, con lìa cha.
Giặc ngồi sau lưng nói chi nữa,
Nước ôi! Nhà ôi! biển Đại Nha.

  -Á Nam Trần Tuấn Khải viết bài bát cú Cổ Loa Hoài Cảm, xin trích 4 câu:

Thành quách còn mang tiếng Cổ Loa
Trải bao gió táp với mưa sa
Nỏ thiêng hờ hững giây oan buộc,
Giếng ngọc vơi đầy giọt lệ pha

-Chuyện tình Trọng Thủy Mỵ Châu, thơ: Song Thuận, nhạc: Xuân Điềm, giọng hát Thúy Anh & Tuấn Khải, hòa âm: Quốc Toản, kèm tranh minh họa của họa sĩ Vi Vi đăng trên
http://www.hungsuviet.us/lichsu/CaTrongThuyMyChau.html.

Xin trích thơ và tranh minh họa:

Tranh ViVi - Việt sử bằng tranh/Bùi Văn Bảo
11- Ta đã phụ người
Tình nào lên ngôi
Lời nào gian dối
Ngọc vỡ, trâm rơi!



Tranh ViVi - Việt sử bằng tranh/Bùi Văn Bảo

12- Đã mấy ngàn năm
Ngọc trong giếng trong
Chuyện tình từ đó
Lệ vẫn xuôi dòng
Lệ vẫn long lanh!



An Dương Vương và con gái Mỵ Châu, tranh Vi Vi http://thuvienbao.com/books-literature/viet_history/VNHistory_1.htm

- Tranh họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi:

Truyền thuyết Mỵ ChâuTruyền Thuyết Mỵ Châu, tranh Nguyễn Trọng Khôi

   -Soạn giả Viễn Châu viết 6 câu vọng cổ rất cảm động, xin trích bản vắn Trăng Thu Dạ Khúc:

Hỡi bao oan nghiệt chất chồng từ đây bao trái ngang,
Non sông điêu tàn,
Ngấn lệ tuôn tràn,
Vì yêu con đánh mất giang san,
Để cha rớt lệ cầm gươm giết con,
Đoạn lìa tình thâm,
Cốt nhục chia lìa,
Gió lên tống biệt linh hồn Mỵ Châu sang bến mơ.

-   Tuồng cải lương “Chiếc áo thiên nga” trình diễn tại nhà hát Trần Hữu Trang.
-   Vở kịch nói “Nỏ Thần” trình diễn trên sân khấu Phú Nhuận.
-  Tuồng cải lương của nhóm nghệ sĩ Kim Tử Long, Ngọc Huyền…-  Những danh ca Lê Thủy, Thanh Sang, Hữu Phước, Thanh Kim Huệ… hát 6 câu vọng cổ.
-  Đề tài Trọng Thủy-Mỵ Châu còn nhiều nữa, nhưng ở đây chỉ xin đơn cử một số tác giả tiêu biểu trong các lãnh vực thi, ca, nhạc, kịch, sân khấu, cải lương và hội họa.


  II. Năm 2010, thi sĩ Uyên Thúy Lâm có làm một bài thơ tựa đề:

                  TÌNH SỬ CỔ LOA THÀNH

Trong đó chuyên chở tình cảm/thái độ của mình đối với hai nhân vật lịch sử Trọng Thủy-Mỵ Châu (TT-MC).


  1. Trước khi tìm hiểu bài thơ xin lược quatruyền thuyết:

  Thục Phán An Dương Vương (257 tr.TL - 208 tr.TL) xây thành Cổ Loa bị yêu quái phá, nhờ thần Kim Quy giúp mới xây xong. Thần cho cái móng thiêng, Vua sai Cao Lỗ làm nỏ thần, lấy móng thiêng làm lẫy, đặt tên là Linh Quang Kim Trảo Thần Nỏ bắn 1 phát giết nghìn quân giặc, đánh bại quân xâm lược Triệu Đà. Đà sai sứ đến giảng hòa,Vua mừng. Năm 208 (tr.TL) Đà sai con là Trọng Thủy vào hầu làm túc vệ, cầu hôn con gái vua là Mỵ Châu. Vua không nghe lời Cao Lỗ can ngăn, bằng lòng cho cưới và ở rể. Trọng Thủy dỗ Mỵ Châu để xem trộm nỏ thần, rồi ngầm bẻ gãy lẫy nỏ, thay cái khác vào, giả vờ về Bắc thăm cha mẹ, bảo Mỵ Châu rằng: "Ân tình vợ chồng không thể quên nhau, nếu lỡ hai nước không hòa, Nam Bắc cách biệt, ta lại tới đây thì làm thế nào mà tìm thấy nhau?" Mỵ Châu nói: "Thiếp có cái áo gấm lông ngỗng, thường mang theo mình, đi đến đâu thì rút lông ngỗng rắc ở chỗ đường rẽ để làm dấu". Trọng Thủy về báo cho Đà biết. Đà đem quân đến đánh, vua không biết lẫy nỏ đã mất, ngồi đánh cờ cười mà bảo: "Đà không sợ nỏ thần của ta sao?". Quân của Đà tiến sát đến nơi, vua giương nỏ thì lẫy đã gãy rồi. Vua thua chạy, để Mỵ Châu ngồi trên ngựa, cùng chạy về phía nam. Trọng Thủy nhận dấu lông ngỗng đuổi theo. Vua đến bờ biển, hết đường mà không có thuyền, liền gọi rùa vàng mấy tiếng: "Mau đến cứu ta!" Rùa vàng nổi lên mặt nước, mắng rằng: "Kẻ ngồi sau ngựa là giặc đấy, sao không giết đi?". Vua rút gươm, Mỵ Châu khấn rằng: "Trung tín trọn tiết, bị người đánh lừa, xin hóa thành ngọc châu để rửa thù nhục này". Cuối cùng vua vẫn chém Mỵ Châu, máu chảy loang mặt nước, loài trai nuốt vào bụng, hóa làm hạt minh châu. Vua cầm sừng tê văn dài 7 tấc xuống biển mà đi. Trọng Thủy đuổi theo đến nơi, thấy Mỵ Châu đã chết, thương khóc ôm xác đem về chôn ở Loa Thành, hóa làm đá ngọc. Trọng Thủy nhớ tiếc Mỵ Châu, trở lại chỗ Mỵ Châu tắm gội trang điểm khi trước, thương nhớ không nguôi, cuối cùng nhảy xuống giếng mà chết.
   Tương truyền ngọc ấy đem rửa nước giếng Trọng Thủy thì trong sáng bội phần. Hiện nay giếng Trọng Thủy (TT), am Mỵ Châu (MC), đền An Dương Vương (ADV) vẫn còn ở Cổ Loa, Bắc Việt.

  (Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư).

   2. Trong bài thơ Tình Sử Cổ Loa Thành(TSCLT) của mình, nhà thơ Uyên Thúy Lâm (UTL) không ghi lại từ đầu câu chuyện cổ tích, mà chỉ ghi lại từ lúc Trọng Thủy (TT) từ biệt vợ về cố quốc cho đến hết chuyện, bằng những vần thơ thất ngôn buồn vời vợi. Bữa tiệc tiễn chồng nơi cung cấm có Bồ đào mỹ tửu, có khúc Nghê Thường với xiêm y rực rỡ, nhưng tất cả đều trở nên vô vị:


Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ
Không cười vui bên thiếp hiền ngoan
Chung mỹ tửu chiều nay ướp lệ
Chàng không vui , lòng thiếp ngỡ ngàng

Khúc Nghê Thường xiêm y rực rỡ
Rượu Bồ đào cùng uống chung môi
Hồi cố quốc chàng xa một thuở
Rồi lại quay về ta sánh đôi

  Tựa đề là “Tình sử Cổ Loa Thành” nhưng nội dung chỉ là lời than thở, nỗi niềm tâm sự sầu khổ của Mỵ Châu (MC) là nhân vật chính. Mọi sự việc đều được ghi nhận, diễn tả qua lăng kính tâm hồn nàng. Thiên tình sử rất dài, nhưng tác giả UyênT Lâm chỉ chọn phần đời bi thảm, nhờ thế mà cường độ xúc cảm trong thơ rất mạnh, bố cục bài thơ chặt chẻ nhất quán. Giống như  chuyện Lưu Nguyễn rất dài nhưng Tản Đà chỉ ghi lại khoảnh khắc tâm trạng Lưu Nguyễn khi từ biệt cảnh Thiên Thai mà thôi. Như trên đã nói, trong bữa tiệc tiễn đưa, người về thành Phiên Ngung trên danh nghĩa thăm cha, người ở lại thành Cổ Loa nước Âu Lạc tức nước Việt xưa, tác già Uyên Thúy Lâm (Tg UTL) chọn lọc tình tiết, tâm lý, ngôn ngữ thật đẹp và sử dụng thể thơ trường thiên thất ngôn tứ tuyệt vốn có âm điệu cổ kính trầm buồn: để giới thiệu một cuộc tình diễm lệ, độc đáo, tuyệt vời (không thua một cuộc tình nào trên thế giới). Thiển nghĩ chọn chủ đề khó khăn này, ngay bước đầu tác giả cũng đã cho thấy sự can đảm và tự tin nơi cây bút của mình.
     Chúng ta biết chuyện tình Romeo-Juliette của đại văn hào Shakespeare đã vượt lên trên biên giới hận thù của hai dòng họ, nhưng chuyện tình Trọng Thủy-Mỵ Châu còn bay cao hơn, đã vượt lên trên biên cương thù hận của hai quốc gia, hai chủng tộc, trở thành bản giao ước bất thành văn chấm dứt chiến tranh, tái lập hòa bình cho hai nước thù địch từng đánh nhau khốc liệt do Triệu Đà xua quân xâm lược trước đó. Trọng Thủy tự tử chứng tỏ tình yêu quá vĩ đại coi thường cả ngai vàng, lợi danh, phản kháng chiến tranh xăm lược, thủ phạm gây ra cảnh chia lìa chết chóc của đôi trẻ đang yêu.


  Qua đó có thể nói văn minh Âu Lạc vào cuối thời kỳ lập quốc (Văn Lang- Âu Lạc (2879 tr.TL - 258 tr.TL)-(257 tr.TL - 208 tr.TL) đã để lại cho chúng ta một tác phẩm văn học (chuyện cổ tích) chủ đề tình yêu/chiến tranh thật vô cùng bi tráng, lãng mạn, giàu nhân bản, vĩ đại hàng đầu trong văn học sử thế giới kim cổ cùng thể loại.


  Nay cuộc tình ấy được tái hiện trong thơ UyênThúyLâm đầy tính vương giả, tình tứ, lãng mạn và đẹp qua hình ảnh “rượu Bồ đào cùng uống chung môi” và qua niềm hy vọng đoàn viên trong lòng cô Công chúa trẻ đang yêu “rồi lại quay về ta sánh đôi”. Tác giả tả đúng tâm trạng ngây thơ hồn nhiên trong sáng của cô Công chúa khi dùng 2 chữ “hiền ngoan” cũng như đã điểm trúng huyệt hai nhân vật qua hai câu thơ sau:


      Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ,
      Không cười vui bên thiếp hiền ngoan

  Trong lúc nàng hiền ngoan như viên ngọc trai chưa lấm bụi trần, chưa một lần tì vết thì chàng lại khác: “lặng lẽ, không cười vui”. Mà cười vui sao đuợc khi trong lòng đang chồng chất ngổn ngang bao toan tính và thủ đoạn chết người. Dưới ngòi bút tinh tế, Tg UyênThúyLâm kín đáo cho thấy đó chính là đám mây xám vừa bay ngang qua bầu trời tím báo hiệu trong 5 chữ vừa nêu. Cho dù Trọng Thủy tay gián điệp tài ba giỏi giấu diếm, che đậy thế nào, cũng không giữ được trăm phần tự nhiên khi đối diện với giai nhân, ngòi bút UyênThúyLâm đã tinh tế đến như vậy. Nhưng cái bi đát lại nằm ở chỗ Mỵ Châu không nhìn thấy, không ngờ tới. Ngay trong lời nói từ cửa miệng Trọng Thủy thốt ra: “nếu lỡ hai nước không hòa, Nam Bắc cách biệt” nàng cũng không thắc mắc, vẫn nhất mực “hiền ngoan”! Tác giả đã diễn tả quá chính xác tình tiết và tâm lý hai nhân vật.


   Hai khổ thơ kế tiếp kết cấu bằng những âm “bằng” trầm buồn “tương phùng, bẽ bàng” đặt ở cuối mỗi khổ tạo ra không khí não nề, u uất trong lòng người đọc. “Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải, lòng thiếp theo chàng đến cố cung” làm nhớ cảnh chia ly trong Chinh Phụ Ngâm (Chàng thì đi cõi xa mưa gió, thiếp lại về buồng cũ gối chăn) não nùng, bi xúc! Nỗi lòng Mỵ Châu qua thơ Uyên ThúyLâm không khác nỗi lòng Kiều ở Lầu Ngưng Bích bời bời nhớ thương. “Trường đình quạnh vắng chẳng tin sang, đâu biết lần đi là mãi mãi, đời không cho nữa phút tương phùng!”. Tác giả  báo động tấn thảm kịch chiến tranh nhơ nhuốc, bỉ ổi, đầy thủ đoạn đê hèn sắp sửa đổ ụp lên Cổ Loa Thành. Những chữ “trường đình quạnh vắng, canh thâu vắng” chữ vắng lặp đi lặp lại là cố ý tạo ra khoảng không gian vắng lặng đồng nghĩa với “im lặng là sự chuẩn bị của một cơn bão” hay của một sự dời đổi kinh thiên động địa:

Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải
Lòng thiếp theo chàng đến cố cung
Đâu biết lần đi là mãi mãi
Đời không cho nữa , phút tương phùng !
Ngàn dặm trông theo hút bóng chàng
Trường đình quạnh vắng chẳng tin sang
Thẩn thờ gối chiếc canh thâu vắng
Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

  Vâng, Tg UTL không bắt độc giả chờ lâu. Bão đã thổi, can qua đã ngập tràn:

Tin hồng chưa lại đã can qua
Binh biến nghiêng trời đất Cổ Loa

  Cả hai cha con đứng đầu vận mệnh một dân tộc/quốc gia, mà ai cũng bàng quang, thơ ngây, hiền lành, vô trách nhiệm. Con thì nhẹ dạ cả tin, cha thì mất cảnh giác, chủ quan, khinh địch. Tất cả đều mù quáng tin vào cuộc liên minh “hòa hiếu” ma quỷ, tin vào lời đường mật “hôn nhân” ru ngủ của kẻ thù đồng nghĩa với sự tự đào huyệt chôn mình, đưa dân tộc vào vòng nô lệ ngàn năm. Ngoài biên ải không phòng bị, nơi quốc phòng không canh tân luyện tập, trong nhà chứa chấp kẻ gian mà qua bao năm trời chẳng hề hay biết. Nỏ thần (bí mật quân sự) đã lọt vào tay địch mà cũng chẳng ai hay.

Trong truyền thuyết nói:“Đà đem quân đến đánh vua, vua không biết lẫy nỏ đã mất, ngồi đánh cờ cười mà bảo: "Đà không sợ nỏ thần của ta sao ».  « Mỵ Châu không ngần ngại, chạy ngay vào chỗ cha nằm, lấy nỏ đem ra cho chồng xem. Nàng lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thuỷ nghe biết cách bắn.”


  Bi đát ở chỗ cả hai cha con (cũng là vua tôi) đều hoàn toàn mất cảnh giác:

        Cha vững tin nỏ thần linh nghiệm
        Thiếp cũng nào hay chuyện chính tà

  Giặc đã đánh tráo nỏ thần, thành đã mất, cha con đã lên ngựa bôn đào, mà cô Công chúa vẫn chưa biết chồng mình là gián điệp, là giặc hiện đang tấn công Cổ Loa thành. Kể cũng lạ thật! Con vua sao đến nỗi dại khờ! Cùng đường chết tới nơi rồi, mà vẫn nuôi ý tưởng tìm chàng “tìm chàng đâu muôn nẻo binh đao?!”. Và vẫn mơ tưởng gặp lại chàng khi thả đầy lông ngỗng trên bước đường thập tử. Qua đó, ta thấy tình yêu của nàng thật là hồn nhiên. Hồn nhiên như tờ giấy trắng, mãnh liệt như thác đổ, và mênh mông vô cùng tận:


Nỏ tráo móng thiêng, thành đã mất
Em bên cha trên bước bôn đào
Nước mất tim đau lòng quặn thắt
Tìm chàng đâu muôn nẻo binh đao ?!

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ
Nặng tình đâu cảnh giác chi cùng
Sống hết lòng mình như thác đổ
Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

  Đến khi Thần Kim Quy hiện ra phán, thì cha con mới hiểu sự thật. Tỉnh ngộ muộn màng. Vua (và cha) thì u mê, chủ quan, khinh địch, coi sự vui chơi cá nhân là trên hết. Tôi (và con) thì đặt tình riêng trên đất nước. Trách nhiệm vua tôi, cha con như thế hỏi sao không quốc phá gia tan? Cái chết bi thảm phải nhận lảnh cũng là lẽ thường tình:

Thần phán rằng : "Nàng là giặc dữ "
Cha nhìn lông ngỗng trắng sơn khê
Lòng con vằng vặc như sao tỏ
Phụ vương ơi ! Oan khuất con về...

  Tất cả đã tan nát, lời thề xưa đã trễ, duyên tình đã tan và đế quyền cũng tắt. Chỉ còn một “khối u tình” chôn giếng xưa, chảy tràn trên biển sóng. Khối tình sẽ sáng trong đẹp đẽ khi hai trái tim được hòa vào nhau, khi ngọc trai được rửa giếng cổ thành:

Lời hẹn thề xưa chàng đã trễ
Giếng xưa chôn một khối u tình
Sóng biển đã chan hòa máu lệ
Duyên mình tan tác bởi đao binh

Ngọc trai nàng rực sáng long lanh
Khi rữa vào trong giếng Cổ thành
Tham đoạt đế quyền rồi cũng tắt
Còn vầng mây đáy giếng mông mênh!

  Bằng trái tim đa cảm, Tác giả UTL không thể kết án MỵChâu  nặng lời mà chỉ “tiếc” cho nàng. Bao nhiêu oán giận Tg đổ hết lên đầu TT. UTL dùng 2 lần chữ quên “bạc tình chàng quên, phụ tình chàng quên” để kết tội TT. Đúng thế, TT đáng trách! Tàn ác, lừa dối, thủ đoạn, gian manh. Trong lúc MC đặt tình yêu lên trên tất cả, thì TT lại xem nhẹ tình nàng, mượn tình yêu để phục vụ cho ý đồ đen tối. Tuy nhiên khi đã đạt được mộng xâm lăng thì hốt nhiên giác ngộ, thức tỉnh, ân hận, lương tâm dày vò, rồi đâm đầu xuống giếng chết giống như Giu- đa hối hận quăng 30 đồng bạc rồi đi treo cổ sau khi đã bán Chúa Giê-su.


   Chính cái chết của Trọng Thủy dưới giếng sâu đã làm cho cuộc tình thăng hoa, bất tử và có ý nghĩa: tình yêu vượt lên trên mọi giới hạn đời thường, từ chối địa vị, danh vọng, giàu sang, những thứ dễ dàng làm sa đọa tâm hồn, dễ biến con người thành lạc đà trước lỗ kim của cánh cửa thiên đường, và sau cùng là tiếng nói nhân bản phản kháng chiến tranh xâm lược. Nếu Trọng Thủy ôm ngôi cao thì tình sử Cổ Loa Thành không còn gì đẹp đẽ nữa:


Bạc tình chàng quên nghĩa phu thê
Quên cả lời xưa buổi hẹn về
Đem tấm tình son vùi gió cát
Đất rộng trời cao thẹn ước thề !!

Phụ tình chàng quên cả ân sâu
Mưu đồ tham vọng giết đời nhau
Nàng sống trọn lòng không giới hạn
Tình sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu.

  Cám ơn Tác giả UyênThúy Lâm đã cho chúng ta sống lại một thời huyền sử với đầy đủ cảm xúc yêu ghét giận hờn trước các nhân vật, đồng thời nhận ra tình yêu vĩ đại cùng sự bất hạnh quá lớn của họ. Không biết trong văn học sử thế giới có nhân vật nào đau thương như Công chúa Mỵ Châu?


  3. Tình sử TT-MC còn có một giá trị tiềm ẩn:văn hóa người Việt cổ nhân hậu nhân bản đối nghịch với văn hóa người Hán tàn độc phi nhân bản, mà sau này Nguyễn Trãi có nói trong Bình Ngô Đại Cáo:

           Đem đại nghĩa thắng hung tàn,
           Lấy chí nhân thay cường bạo.

  Ở đời “thiện tất thọ lão, ác tất tảo vong”, sau khi ADV chết, VN rơi vào vòng nô lệ 1 nghìn năm, dân Việt liên tục nổi dậy giành độc lập và cuối cùng đã thắng, bởi dân Việt mất nước nhưng không đánh mất bản sắc văn hóa dân tộc, tình yêu nước sinh ra từ đó. Bản sắc văn hóa của chúng ta cao đẹp, đó là tinh thần nhân hậu nhân bản tiềm tàng suốt chiều dài lịch sử. Qua huyền sử, tổ tiên nhắn nhủ dù trong hoàn cảnh tang thương dâu bể nào cũng phải giữ gìn bản sắc văn hóa Việt. Đó là đại nghĩa, chí nhân chống lại hung tàn, cường bạo. Cha con ADV-MC đối xử với họ bằng hòa bình, nhân ái, thì cha con họ đối xử ngược lại bằng thủ đoạn, chiến tranh. Ngay trong tình vợ chồng, Mỵ Châu đối xử với chồng bằng sự tin yêu, thật thà, trong sáng, thì Trọng Thủy lại đối xử ngược lại bằng sự lợi dụng, dối trá, đen tối. Nhưng kết cuộc “trời bất dung gian”, “chánh vẫnthắng tà” chính cái “nặng tình” chính cái tình mãnh liệt “như thác đổ, vô thủy vô chung” của nàng đã cảm hóa Trọng Thủy quay về với lương tâm đạo lý, quay lưng lại với vinh hoa và tự kết liễu đời mình cho trọn nghĩa tào khang. Triệu Đà tham vọng xây bá đồ vương cho đứa con trai, nay nghe hung tin nó đã tự tử, thì sự tức giận, sầu khổ, tan nát trong lòng ông ta sẽ như thế nào?


Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ
Nặng tình đâu cảnh giác chi cùng
Sống hết lòng mình như thác đổ
Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

  Ngày nay, am thờ MC vẫn còn ngoài Bắc. Hình tượng MC qua tảng đá không đầu là một hình phạt nghiêm khắc mà tiền nhân đã dành cho nàng để làm bài học cảnh giác trước mưu đồ ma quỷ của Bắc phương. Nước mất nhà tan, người chịu trách nhiệm chính là ADV, triều đình… MC là con là bề tôi cũng phải chịu tội, đó là tiết lộ bí mật quốc phòng, đặt tình riêng lên trên đất nước, rải lông ngỗng dẫn đường quân giặc, không nhìn ra dã tâm của người đầu ấp tay gối. Cho nên sau 22 thế kỷ tác giả Uyên Thúy Lâm vẫn còn “tiếc”:

        Tình sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu .

 4. Tình sử TT-MC thiển nghĩ không chỉ giới hạn ở giá trị văn học (bi kịch tình yêu), đạo đức (nhân bản) như đã trình bày, mà còn có giá trị về lịch sử (bi kịch mất nước). Đây mới chính là bài học xương máu, bài học cảnh giác, thông điệp vàng ròng mà tổ tiên muốn gởi đến con cháu trong xây dựng và bảo vệ đất nước trước mưu đồ đen tối của kẻ thù truyền kiếp.


  Tôi hiểu tác giả Uyên Thúy Lâm đưa lên Diễn Đàn bài thơ TSCLT trong lúc tình hình đất nước lâm nguy (đang bị Trung cộng Hán hóa, xâm nhập, bành trướng, chiếm đất, chiếm biển) là tâm huyết, là lòng yêu nước trăn trở thao thức, muốn nhắc nhở, tô đậm lại bài học mất cảnh giác dẫn đến mất nước năm xưa:


      Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ
      Nặng tình đâu cảnh giác chi cùng

   Đúng như nhận xét của nhà thơ NXVạn sau khi đọc TSCLT:
 “Bài học Cảnh giác là bài học có giá trị ngàn năm, mà gương người xưa nhắc nhở chúng ta trong việc Giữ nước, phải luôn luôn đề cao cảnh giác trước mưu thần chước quỷ của kẻ xâm lăng. Ngày nay, trước họa xâm lược của Hán gian, có lẽ chúng ta còn cần ôn lại nhiều hơn nữa, bài học mất cảnh giác đã đưa đến mất cả giang sơn như người xưa đã để mất!.”

  Chưa bao giờ bài học cảnh giác phù hợp với hiện tình đất nước như bây giờ. Nhìn qua, chúng ta thấy rõ những ai là ADV, TT, Mỵ Châu? Đâu là cuộc hôn nhân hòa hiếu ma quỷ, đâu là lông ngỗng trắng dẫn đường quân giặc? Tình hình VN hiện nay giống y như tình hình Âu Lạc xưa: Triệu Đà tấn công Âu Lạc thất bại xin kết thông gia hòa hiếu, Đặng Tiểu Bình đánh 6 tỉnh phía Bắc thất bại đưa ra 4 tốt 16 chữ vàng; Trọng Thủy ra vào thành Cổ Loa hợp lệ tự do hoạt động và đi lại bất cứ chỗ nào, Dân Tầu ra vào Việt Nam khỏi hộ chiếu, nghênh ngang lập phố Tàu, khai thác bauxite, lũng đoạn kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, dùng hóa chất đầu độc diệt chủng, lấn chiếm biên giới đảo biển, bắt bớ bắn giết ngư dân, bao nhiêu trọng điểm chiến lược (Ải Nam Quan, Lão Sơn, Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa,…) rơi vào tay giặc, bao nhiêu An Dương Vương thời nay thi nhau hưởng thụ đặt quyền lợi cá nhân phe nhóm lên trên sự tồn vong của đất nước dân tộc; bao nhiêu Cao Lỗ thời nay bị bạc đãi, lưu đày? Nếu Tàu cộng xua quân đánh úp như Triệu Đà thì số phận VN có giống như số phận Âu Lạc năm xưa không?

     Mong rằng bài học cảnh giác mà tác giả UyênThúyLâm gởi gắm trong bài thơ TSCLT sẽ làm cho những người đang nắm giữ vận mệnh quốc gia mau thức tỉnh, mau thoát ra khỏi quỹ đạo Tàu cộng, noi gương Nhật Bản, Thái Lan kết thân với thế giới tự do, củng cố quốc phòng, canh tân đất nước, quyết không trở thành những AnDương                                                                                                                                                                                                                                                                                                V, Mỵ Châu, quyết tránh một Tây Tạng thứ hai. Và nên nhớ rằng một lần mất cảnh giác là một nghìn năm nô lệ. Chưa bao giờ bài học TT-MC lại hệ trọng cần thiết như bây giờ.

  Vinh Hồ
  8/12/11

   *Phần phụ bản gồm :

TÌNH SỬ CỔ LOA THÀNH

Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ
Không cười vui bên thiếp hiền ngoan
Chung mỹ tửu chiều nay ướp lệ
Chàng không vui , lòng thiếp ngỡ ngàng

Khúc Nghê Thường xiêm y rực rỡ
Rượu Bồ đào cùng uống chung môi
Hồi cố quốc chàng xa một thuở
Rồi lại quay về ta sánh đôi

Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải
Lòng thiếp theo chàng đến cố cung
Đâu biết lần đi là mãi mãi
Đời không cho nữa , phút tương phùng !

Ngàn dặm trông theo hút bóng chàng
Trường đình quạnh vắng chẳng tin sang
Thẩn thờ gối chiếc canh thâu vắng
Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

Tin hồng chưa lại đã can qua
Binh biến nghiêng trời đất Cổ Loa
Cha vững tin nỏ thần linh nghiệm
Thiếp cũng nào hay chuyện chính tà

Nỏ tráo móng thiêng, thành đã mất
Em bên cha trên bước bôn đào
Nước mất tim đau lòng quặn thắt
Tìm chàng đâu muôn nẻo binh đao ?!

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ
Nặng tình đâu cảnh giác chi cùng
Sống hết lòng mình như thác đổ
Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

Thần phán rằng : "Nàng là giặc dữ "
Cha nhìn lông ngỗng trắng sơn khê
Lòng con vằng vặc như sao tỏ
Phụ vương ơi ! Oan khuất con về...

Lời hẹn thề xưa chàng đã trễ
Giếng xưa chôn một khối u tình
Sóng biển đã chan hòa máu lệ
Duyên mình tan tác bởi đao binh

Ngọc trai nàng rực sáng long lanh
Khi rữa vào trong giếng Cổ thành
Tham đoạt đế quyền rồi cũng tắt
Còn vầng mây đáy giếng mông mênh !

Bạc tình chàng quên nghĩa phu thê
Quên cả lời xưa buổi hẹn về
Đem tấm tình son vùi gió cát
Đất rộng trời cao thẹn ước thề !!

Phụ tình chàng quên cả ân sâu
Mưu đồ tham vọng giết đời nhau
Nàng sống trọn lòng không giới hạn
Tình sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu .

UYÊN T HÚY LÂM
(Boston)

Cổ Loa Hoài Cảm

Thành quách còn mang tiếng Cổ Loa
Trải bao gió táp với mưa sa
Nỏ thiêng hờ hững giây oan buộc,
Giếng ngọc vơi đầy giọt lệ pha
Hoa cỏ vẫn cười ai bạc mệnh
Cung đình chưa sạch bụi phồn hoa
Hưng vong biết chửa người kim cổ?
Tiếng cuốc năm canh bóng nguyệt tà.

Á Nam Trần Tuấn Khải
Trọng Thủy Mỵ Châu

Trình bày: Minh Hùng – Thanh Kim Huệ

Lý con Sáo :

Con theo cha xuôi ngược nẻo đường bôn ba,
Đây là chiếc áo ngày xưa,
Con khoác lên vai cho vẹn mối chung tình,
Cha ơi có thấu cho lòng,
Tay rắc đều từng lông ngỗng trắng,
Trọng Thủy ơi! kíp mau tìm em.
Mối căm thù lòng cha cao ngất,
Khi biết tin con phản tâm vì yêu.

  Câu 1: Cha ơi hãy chậm lại đường gươm để cho con trẻ được nhìn mặt cha lần sau cuối. Rồi lát nữa đây con sẽ quay về nơi cát bụi ôm đau thương vào trong giấc ngủ muôn… đời.
  Nhìn cha đây mà lòng dạ con tan nát tơi bời. Tay đã cầm gươm sao cha rưng rưng nước mắt, cha khóc cho sơn hà hay sợ máu con rơi. Tình cha thương con như biển cả khôn lường, được cha ấp ủ khi con vừa lọt lòng mẹ. Tiết đông về sợ con trẻ giá băng, lo lắng bâng khuâng khi con khờ đau yếu.


  Câu 2: Cha ơi, con chết đi là đền xong tội lỗi, chỉ thương cho cha hiu quạnh chốn dương trần. Rồi ai sẽ thay con khuya sớm ân cần. Cơ nghiệp giờ đây đã gieo lên màu tang tóc, trời đất u buồn cũng nhuộm vẻ thê lương. Vì giang sơn cha cắt đứt tình con, máu con chảy là nguồn tim cha đã chết. Hãy gọi tên con trong giờ ly biệt, con sợ không còn nghe hai tiếng Mỵ Châu.


  Trăng Thu Dạ Khúc :

  Hỡi bao oan nghiệt chất chồng từ đây bao trái ngang,
Non sông điêu tàn,
Ngấn lệ tuôn tràn,
Vì yêu con đánh mất giang san,
Để cha rớt lệ cầm gươm cha giết con,
Đoạn lìa tình thâm,
Cốt nhục chia lìa,
Gió lên tống biệt linh hồn Mỵ Châu sang bến mơ.

  Câu 5: Trọng Thủy ơi, thiếp đây đã mỏi mòn hơi thở, mà bóng hình anh còn mờ xa trên vạn nẽo muôn… trùng. Biết gởi lời ai trăn trối sau cùng. Cha ơi máu con tuôn tràn trên mặt biển, hay lệ cha già theo sóng nước trào dâng. Ai gây ra thảm trạng quá lòng, sao cha lại vui cười trong tiếng khóc. Mỵ Châu ngu khờ nên tin lời ai sâu độc, nên ngày nay phải ngậm khúc biệt ly sầu.


  Câu 6: Nỏ thần, nỏ thần ơi! nay mi đã về tay ai cho ta vò võ với tháng ngày mong đợi. Chợt tỉnh cơn mê thì hỡi ơi còn đâu nữa, một dãy sơn hà mờ khói lửa loạn ly. Cha dìu con lặng lẽ bước ra đi, gói trọn hành trang bằng tình thâm phụ tử. Bước gian nguy trên đường xa vạn lý, cha đâu có ngờ giặc theo giõi bước chân cha. Mà chính con là người dẫn đường đưa lối, đã vô tâm sát hại cha… già.


  Cha ơi, trước mặt con là một màu đen tối, kìa bóng tử thần đang réo gọi tên con. Thôi đành gạt lệ cha lần sau cuối, trước lúc tạ từ vĩnh biệt cha ./.


Soạn giả Viễn Châu

Trích:
http://www.youtube.com/watch?v=Q_0Gy2ED-bk&feature=related

Lan Phương trong vai Mỵ Châu (kịch)


Mỵ Châu, Trọng Thủy trong vở kịch Nỏ Thần.


   Đền An Dương Vương

 Đền An Dương Vương nằm trong Khu di tích Cổ Loa (thuộc địa phận 3 xã Cổ Loa, Dục Tú,Việt Hùng thuộc huyện Đông Anh (Hà Nội), cách trung tâm Hà Nội khoảng 17km về phía Bắc.


  Các di tích gồm: đền An Dương Vương, đình Cổ Loa Ngự Triều Di Quy, am Mỵ Châu, giếng Trọng Thủy, miếu thần Kim Quy... Theo văn bia Cổ Loa, đền thờ An Dương Vương xây năm 1687, trùng tu năm 1893. Những di vật quý là tấm bia đá lớn ghi niên hiệu Hoàng Định thứ 5 (1606). Bên trong đền có đôi ngựa chiến bằng gỗ làm năm 1716. Ở hậu cung, trên bàn thờ có pho tượng vua Thục bằng đồng nặng 255 cân ta đúc năm 1807.
  Ở sườn núi Mộ Dạ thuộc huyện Diễn Châu tỉnh Nghệ An còn đền thờ An Dương Vương gọi là đền Công.



Tượng đá cụt đầu Công chúa Mỵ Châu.


Am thờ công chúa Mỵ Châu (bên trái đền Ngự triều Di quy.
Ngự triều Di quy: nơi thờ các quan văn, võ nước Âu Lạc.

Truyền thuyết Mỵ Châu

Back to the top



Counter
Designs by Danny Ong. © 2012 - 2022 Copyrights
Back to content | Back to main menu